• XCHECKERVIET.MY là tên miền phụ khi checkerviet không truy cập được.
    CLICK HERE để truy cập vào kênh telegram của diễn đàn.
    CHÚ Ý: Cập nhật mới nhất v/v đăng ký nhà cung cấp tại checkerviet Xem thêm
Cài đặt VPN 1.1.1.1 khi checkerviet bị chặn
Cài đặt ngay

Bạn thấy truyện này thế nào ?

  • Cảnh quan hệ kích thích

    Votes: 0 0.0%
  • Văn phong của tác giả mạch lạc, rõ ràng, gợi tình cuốn hút

    Votes: 0 0.0%
  • Đã đọc cảm nhận bình thường

    Votes: 0 0.0%

  • Total voters
    1

Xuân_Diệu

༺ Viết & Sẻ Chia ༻
614
7
Phần 46 : Soái Ca....

-“Nói chị nghe...cậu định làm gì với thẳng muốn chém rụng tay chân cậu vậy?nói nghe đi...hihi..chị đây không tin là cậu sẻ bỏ qua cho nó... hihi...đánh chết cũng không tin”...

Nancy nẳm gối đầu trên ngực Đức,bàn tay ‘nô đùa’ sục lên sục xuống nhè nhẹ con cặc đang cứng ngắt..sừng sững chĩa lên trần nhà...hai mắt Đức lim dim,gương mặt đầy vẻ hưỡng thụ ...miệng cười chúm chím...

-Hihi..muốn biết lắm à? Vậy phải có biểu hiện mới được..

-“Quỷ quái...”Nancy cưởi ‘mắng’...trườn người xuống dưới cầm cặc ngậm vào...con cặc to bự dài ‘mất hút’ trong miệng nàng...

-“Wow”..Đức rên rỉ...cãm giác cặc chìm sâu vào một vùng không gian ấm áp thật dễ chịu...hứng tình,nó ngồi bật dậy...đẫy nàng nằm ngửa ra ...bắt đầu dập nhè nhẹ rồi nhanh dần... nhanh dần...

Chỉ có Nancy mới chịu được khi nó nắc liên tục vào miệng nàng trong tư thế nầy...cặc Đức dài...nhưng cổ họng nàng sâu nên khi nó nhấn lút cán cũng không làm nàng khó chịu vì nghẹt thở...

Cã hai trời sanh một cặp...Trước đây lần nào Đức cũng đụ miệng nàng,trong thời gain gần đây,vì muốn mang thai nên nàng muốn nó vào ‘trong’...bây giờ nghe nói ‘bóng gió’...biết nó muốn chi rồi..thôi thì ‘cho’ nó hôm nay...

Đức được bật ‘đèn xanh’....tha hồ nắc vào miệng nàng... Nhưng biết mình có ‘nghĩa vụ’ chính trị..dập một hồi đã đời..ngừng...

“-Chuyện gì?sao không ra” Nancy thấy Đức ‘rút’ ra ...ngạc nhiên hỏi.

“-‘Ra’ chứ..nhưng phãi nhớ nghĩa vụ chính trị.trước..hihi”...vừa nói vừa gát hai chân nàng lên hai bên vai ...rà cặc tìm cữa đút vào...

“-Khoan đã... thích như vầy hơn..” Nancy ngồi lên úp mặt xuống nệm...chĩa mông về sau... nàng thích kiểu doggy

...

-“Bây giờ nói được rồi chứ?”nét mặt thõa mãn sau cơn động tình...giọng lười biếng Nancy hỏi...

-Ừm...là vầy...nếu có người muốn chơi ‘giang hồ’ thì mình cũng đáp lể theo kiểu giang hồ có phải không?hắc hắc ...nó muốn đánh gãy tay,gãy chân mình thì mình đánh gãy tay chân hắn...đơn giãn là vậy đó...

“-Hahaha..thú vị..thú vị...”Nancy thích thú cười...

-Chị cũng đồng ý?

-Chuyện của cậu thì cậu tự làm...cần gíúp gì thì nói...

-“Không cần đâu...giãi quyết tên nầy chỉ là chuyện nhỏ thôi...bún tay một cái là xong”...Đức hách dịch ‘nổ’...

-Làm phách đi...nhớ đó...phải sạch sẻ gọn gàng...không bao giờ để lại cái đuôi...tránh người ta nắm thóp...

-Dỉ nhiên rồi...ừm...có chuyện nầy...muốn thương lượng một chút...hihi...biết nói sao đây...

-“Đừng làm bộ làm tịch...có gì nói đi...” Nancy lườm...tay lần xuống giửa hai đùi sờ bóp,cầm cặc sục nhè nhẹ...trong khi Đức khi thì bóp vú khi thì se đầu ti trêu đùa trên ngực nàng....

-Haha...Cám ơn trước nha...ừm...Đức cần vài người làm việc cho mình...giỏi như đám người Thu Tâm,Phương Anh vậy...

-“Không phải đã nói rồi sao?hôm đón ở phi trường đám người họ đã gọi cậu là ‘lảo bản’...không phãi là đùa đâu...chị giao họ cho cậu đấy...bọn người Thu Tâm cũng vậy...cậu trả lương mà...

...”-như vậy thì còn gì bằng...” Đức mừng rở.

-Còn nữa...nếu cậu ...hihi...thấy hứng thú...cứ tự nhiên ...chị không ngại đâu..hihihi.

-“Đừng đùa mà...chỉ là làm việc thôi ...không có ý đó..” miệng thì nói vậy nhưng rất động tâm...nhìn đám mỷ nử bên cạnh Nancy...thằng đàn ông nào không nứng cặc thì thằng đó có vấn đề...

-“Cái gì đùa chứ? Suy nghỉ kỷ đi...nếu cậu có khả năng biến họ thật sự là người của cậu thì là chuyện tốt..chị không đùa đâu...cậu đã có nhiều ...thêm nữa cũng có sao chứ...”Giọng Nancy nghiêm túc...không còn hihi haha nữa...

Đức sửng sốt..cái nầy..cái nầy...

-Yên chí đi...chị không ghen đâu...miễn là trong lòng cậu..địa vị của chị lúc nào cũng là số ‘1’...hiểu chưa?còn nữa...cậu còn nhớ đêm đó chúng ta nói gì không ?con của cậu càng nhiều thì càng tốt...khả năng thành sự càng cao ...hihi...

Nancy hai mắt sáng ngời...nghe nàng cười nhưng nét mặt rất nghiêm túc...

-Tuy vậy...nhưng không phải muốn là được đâu à...

-Cái đó tùy vào bãn lãnh của cậu thôi...chuyện nầy...không ai giúp được ...nhưng chị tin là cậu sẻ được mà...

-Hahaha...cái nầy coi như là khen ngợi có phải không?

“-Đừng làm phách...” Nancy bỉu môi...

-Có tin tức gì của tên Lý Gia Thành chưa”?coi bộ hắn cũng sắp ‘mãnh long quá giang’ rồi ha...

“-Sao hả?khẩn trương?sợ à?hihihi...không cần phải khẩn trương đâu...có chị đây...

“-Đừng xen vào...trong mọi tình huống..không được xen vào...chuyện của đàn ông...để đàn ông giãi quyết...” Đức nghiêm nghị...hai mắt sáng ngời...Nancy có lòng tốt..nhưng mình không thễ núp bóng nàng suốt đời được...phãi oanh oanh liệt liệt tự mình ‘đánh’ trận...đầu tiên là thằng Thọ kia...đem hắn ‘khai đao’...kế đến là thằng Lý Gia Thành gì đó...hắc hắc...muốn ‘mánh long quá giang’ à?bố mầy sẽ nhổ răng rồng,tứ chi ...không phải...’ngủ’ chi của rồng bố sẻ chặt ba chi con à...

“-Không xen vào thì không xen vào...chị chỉ xen vào nếu cậu yêu cầu hihihi”...Nancy cười thích chí...

-Ừm...có một yêu cầu thôi...lúc đó...hihi..đừng xin xỏ cho ‘tình củ’ nha..vậy thôi...hắc hắc...

-“Cậu giết hắn..chị cũng không can thiệp đâu..yên chí đi...”Nancy lộ sắc giận...

-Giết người? A di đà phật...ông trời có đức hiếu sinh...hắc hắc...không nên làm vậy...thiệt là tội nghiệt đó.

-Sao nhân từ vậy?

-Nhân chi sơ tính bổn thiện mà..hắc hắc hắc...giết người thì quá tàn nhẩn...có nghe câu ‘sống không bằng chết chưa?’hắc hắc hắc...

-Phải như vậy chứ...Chị không nhìn lầm cậu..hihihi...hả..lại muốn..không ...chị mệt rồi...qua Kiều Nga hay Kiều Chinh đi...cậu thiệt là...không phải là người mà...một lần nữa thôi nha...

-Ừm...một lần thì một lần...hahaha...cũng biết màu mè nửa ha...

‘Đồ quỷ cậu”...Nancy cười khúc khích...

....

Buổi sáng...với tư cách là ‘lảo bản’...lần đầu tiên Đức chủ trì một cuộc họp với binh đoàn mỹ nữ...không có Nancy,không có Kiều Chinh,cũng không có Kiều Nga...

Đức muốn vậy...từ nay sẽ là như vậy...chuyện gì cũng núp bóng đàn bà...còn ra thể thống gì?

-Các đại tỷ...hihi...nếu các đại tỷ đã chịu gọi Đức tui là ‘lảo bản’ thì...hôm nay chúng ta ngồi xuống chuyện trò một chút...Trừ ra Thu Tâm ở lại bên cạnh Nancy,Ngọc Như bên cạnh Kiều Nga,Mỷ Kiều lả Trưởng CA huyện Cờ đỏ...7 người còn lại...thân phận ngoài sáng của các chị sẽ là nhân viên của Đức lập công ty...làm gì...chức vụ gì sẽ có người sắp xếp ...Các chị có vấn đề gì không?

-“lão bản...cậu nói tới thân phận trong tối đi...hihi...chị chỉ thích thú chuyện trong tối mà thôi...hihi...”Thu Hà ánh mắt lẵng lơ nhìn ‘lảo bản’ miệng cười chúm chím hoàn toàn trái ngược với hình ảnh lúc nàng rút súng ‘độp’ người mấy hôm trước...

-Thân phận trong tối là làm những chuyện trước đây ở trong quân đội không được làm...thí dụ như nghe lén,theo dõi,bắt cóc...dĩ nhiên đối tượng sẻ là bọn đại gian đại ác...không phải người tốt...điễm nầy các vị hãy tên tâm...thí dụ nha...một tên trưỡng phòng,hoặc Chủ tịch,hoặc Bí Thư ở căn nhà 20 tỷ...đi xe ‘Mẹc’(Mercedes)...các vị nghỉ sao?có vấn đề không?hắc hắc chúng ta sẽ ‘chôm’ tiền của hắn..đem về...

“-Hihi...cái nầy hợp ý bọn tôi đó lảo bản...ở trong quân đội thật bó tay bó chân không thoãi mái chút nào..ra ngoài tự do tự tại muốn làm gì thì làm...được đó..hihi...phân nhiệm vụ đi lảo bản”...Kim Chi hăng hái...hai mắt sáng ngời...

Đoàn binh mỷ nử nầy chính là những người không muốn bị ràng buộc bỡi những qui luật rườm rà vì vậy mà rời quân đội..nay có một cơ hội để thực hiện hoài bão....thữ hỏi họ làm sao không kích động cho được?

“-Khoan đã...còn nửa..tôi chưa nói hết...cách đây không lâu...chúng ta có tịch thu được 20 ki lô bột...bán được 700 ngàn mỷ kim...”

Lúc nầy...ngoài Phương Anh,Thu Tâm...thuộc nhóm những người cũ...Thu hà...Kim Chi đám người mới trợn mắt há mồm...tưởng là nghe lầm...

-Đây cũng là chuyện quan trọng nhất...mỗi năm có khoãng mấy trăm kí bột từ Miên chuyển vào Việt Nam...chúng chuyễn bấy nhiêu mình chụp bấy nhiêu...nhưng không hủy đi mà là bán qua lại Cao Miên...tiền bán được chuyển vào các tổ chức từ thiện...dỉ nhiên là chúng ta giử lại một phần cho việc điều hành rồi...

-Tốt...không cần phải nói nửa...I’m in....

Mai Thảo phấn khích hét lên...tiếp theo là tất cả điều phấn khích...Đức mừng rở...nhiệt tình của các mỷ nử nầy khiến cho cuộc họp đầu tiên vô cùng thuận lợi...nhớ tới lời Nancy nói tối hôm qua...nhìn các người đẹp đang xí xô xí xào trò chuyện...cặc trong quần cũng bắt đầu không ‘nên thân’...

-“Tiểu Soái ca...từ nay chị nhất định theo cậu...mạng của chị giao cho cậu...cậu muốn sao cũng được...hi hi có hiểu không?”Xuân Mai ánh mắt lẵng lơ ‘tống tình’ lộ liểu...áp sát người tới...bộ ngực như muốn nổ tung ra...Đức nuốt nước bọt...cố giử bình tỉnh...”được mà...sẻ xử từng người một..hihi”...

-Tốt..chuyện nầy một ngày khác chúng ta sẻ ngồi lại bàn kế hoạch cụ thể...hiện nay lảo bản tui có chuyện hơi cấp bách cần làm...các chị có ai quen biết Lý Gia Thành?

-Lỵ Gia Thành?là ai vậy?...mọi người nhao nhao hỏi...

-“Ở đây không ai biết Lý Gia Thaành là ai đâu ngoại trừ tôi...kỳ đi Hà nội vừa rồi...cũng là lần đầu tiên tôi gặp hắn...” Thu Tâm cười nói...

-Tốt..haha...người nào không biết hắn...tui cần người nầy...hihihi

-“Tôi thấy cậu giống ‘Soái ca’ hơn là ‘lảo bản’...hihi...” Thu Tâm cười nói...bỗng nhớ lại lời của Nancy nói lúc hai người ở khách sạn ngoài Hà nội...hai má nàng hồng lên...

***

Lúc Cờ đỏ náo loạn...Hiếu qua Vỉnh Long trốn tránh...rúc cục Hiếu đã nghỉ thông suốt... không phải là không nói giúp...mà là giúp không được...hắn đã tận sức...không thể trách hắn được...

Sáng nay Hiếu đến văn phòng sớm...Lập còn sớm hơn lãnh đạo...hai ngày nay lãnh đạo như là ‘bốc hơi’...Chánh văn phòng Thu Hoa như con gà điên khiến Lập hoãng sợ...hắn biết vì sao Hoa nổi giận nhưng phải làm ra vẻ ngây ngô giả ngu giả điếc...

-“Chủ tịch Hiếu...buổi sáng tốt lành...” đang lui cui lau bụi trên bàn mình,thấy Hiếu xuất hiện..Lập cúi chào...

-“Ừm..chào cậu...pha cho tôi ly cà phê...”Hiếu điềm nhiên như thường ngày...nói xong bước vào văn phòng...

-“Ay ui..Chủ tịch Hiếu...buổi sáng tốt lành...thì ra anh đã trở lại...tôi có chuyện muốn báo cáo công tác với anh”....Hoa không biết khi nào xuất hiện...giọng nói vô cùng ‘bất thiện’...Lập đang giả điếc..lại phải giả ngu...nhìn Hoa cười :”Chánh văn phòng Hoa...chào chị...em pha cho chị ly trà...”

-“Có gì vào văn phòng rồi nói...”Hiếu nhìn Hoa hất hàm...quay sang Lập nói” pha cho tôi ly cà phê...cho chánh văn phòng Hoa ly trà nóng...

...

“Chịu về rồi sao? Tôi còn tưởng anh trốn luôn không về chứ”...Lập vừa đặt hai tách trà và cà phê lên bàn,lui ra ngoài Hoa liền hằn hộc...

-"Cô còn dám nói sao? Chuyện tôi tốn công sắp xếp coi như thành đến 90 phần trăm rồi...tôi đã dặn rồi..đừng có nói ra...ai dè chưa gì mọi người đều biết...Tỉnh ủy không hài lòng...lãnh đạo của tôi nổi giận...cô muốn tôi phải làm sao?”Hiếu nói như hét...hắn tự khâm phục mình thông minh lanh lẹ tìm được cái mủ chụp thẵng lên đầu của Hoa...

Hoa sửng sốt...nghỉ lại thấy vô cùng có lý...gần cả tuần lể...có tin đồn là nàng và tên Toàn được đề bạt...lúc đó nàng còn thầm khen Toàn khôn ngoan đã phát ra tin đồn...đây là đòn ‘độc’ để ép Hiếu vào chuyện đã rồi..xem ra chính là vì vậy mà hư chuyện...cơn giận xông lên...”thằng khốn nạn Toàn kia...mầy sẻ biết tay bà...”

-Vậy...vậy...

“-Vậy cái gì?em có biết vì chuyện nầy mà anh bị lãnh đạo ‘dủa’ thê thãm không?bao nhiêu uy tín bị em làm mất hết...bây giờ em muốn sao?”Thấy Hoa bắt đầu nao núng trước đòn ‘chụp mủ’ của mình...Hiếu đắc ý làm tới...

-“Xin..xin lổi...” Hoa lí nhí...

-“Lổi phải gì...anh không tính toán với em...lần nầy coi như là rút kinh nghiệm đi...lần tới anh không muốn như vầy nữa..em nghe rỏ chưa?thôi em ra ngoài đi...” Thấy Hoa đã mười phần tin tưỡng...Hiếu đắc ý...bóc phét đem ‘lần tới’ ra dụ dổ...

Hoa nghe hai tiếng ‘lần tới’ hai mắt liền sáng lên...như vậy coi như lần nầy thất bại..còn có lần tới mà...

-Đừng giận mà...hay là tối nay tới nhà ...em làm vài món...

“-Ăn thịt rồng cũng không ngon”...Hiếu đắc ý...làm bộ màu mè...

-“Như vẩy thì sao?” Hoa ngồi xuống trước háng Hiếu..kéo phẹc mơ tuya quần hắn xuống..thò tay vào trong kéo cặc hắn ra ngoài...sốc sốc vài cái..cặc Hiếu sừng sộ ngõng lên...nàng há miệng ngậm vào...

“-Vậy thì tha cho em..anh nói trước nha...lần tới muốn thành công phãi kín miệng đó”...Hiếu vừa nói vừa di chuyễn mông tới lui...không nghe Hoa nói gì..chỉ thấy nàng gật đầu lia chia...khó mà biết được nàng đang gật đầu vì bú cặc hay vì hiểu lời Hiếu vừa nói...

***

Thọ thỉnh thoãng liếc nhìn về phía Đức đang đàn tập cho đám mỷ nử Yến,Tâm Đoan,Thụy Vủ,Tuyết Vân hát mà căm giận...Càng thấy Đức được mỷ nử vây quanh...Thọ càng ghen ghét...”Đụ má...tốn 300 triệu oan mạng...cọng tóc của thằng khốn nạn nầy cũng không rụng được...Thọ uất hận...phía bên kia...’thằng khốn nạn’ càng lúc càng quá đáng...nói nói cười cười với Tú Nhi khiến Thọ điên tiết lên...

Hắn không biết rằng mọi cử chỉ hành động của hắn Đức đều không bỏ xót,Thọ từng chút từng chú lọt vào cái bẫy do Đức giăng ra......Đức đang làm cho mọi người biết là thằngThọ nầy ghét mình...như vậy kế hoạch mới hoàn hảo...có ghét mình mới chụp mủ cho mình...hắc hắc...Đức thầm đắc ý...

-“Tâm Đoan...em ca rất có giọng...nhưng cái bãn ‘Đừng xa em đêm nay’ em hát hơi thiếu thiếu cái gì ấy...” Đức trầm ngâm ‘suy nghỉ’...

-Thiếu..thiếu cái gì?Tâm Đoan ngây ngô hỏi...hai má hơi hồng hồng...rất đáng yêu...

-“Anh biết thiếu cái gì rồi...là cái ‘tâm’ của bài nhạc...” Đức nghiêm túc nói...

-“cái ‘tâm’?” Không những Tâm Đoan mà cã bọn Yến,Thụy Vủ,Tuyết Vân...hai mắt đều mở tròn xoe...

-Đúng rồi..cái ‘tâm’ chính là linh hồn của bài nhạc...Tâm Đoan...em có người yêu chưa?

-Hihihi...cả bọn con gái cười phá lên...Tâm Đoan mặt đỏ bừng...

-Cười cái gì chứ?nhưng thấy các cô cười như vậy..Tâm Đoan mắc cở như vậy..hihi...biết chắc là chưa có bạn trai rồi...hèn chi...

-“Hèn chi cái gì” Tú nhi cười hỏi...

-“Thiếu tình cãm...ừm..tại vì chưa yêu nên chưa có tình cãm...như vầy đi..Tâm Đoan...khi em hát..em cứ nhìn anh...giả bộ iêu anh...van nài anh ở lại với em đêm nay...được không?” Đức ‘ngây thơ’ đề nghị...

-Hihihi...cã bọn con gái không nhịn được một lần nữa phá lên cười rủ rượi...

...

-“Tôi thấy anh quá đáng rồi đó...” Thọ đứng lên...bước về nơi Đức và đám con gái cách đó không xa hằn hộc quát...

-“Chuyện gì?có liên quan tới anh sao?anh tới đây làm gì?cút ngay đi...chỗ nầy tôi đang tập dợt cho các cô...không liên quan tới anh...Tú Nhi...bạn trai cô hả?kêu hắn cút đi..” Đức bỉu môi...khinh thường...

-“Mầy...” Thọ tức muốn hôn mê bất tỉnh...

-“Anh Thọ...chổ nầy không hoan nghênh anh...anh đi về đi...từ nay đừng tới nữa” Tú Nhi hét...nàng thật tức giận...một phần vì tên Thọ nầy không biết điều...phần lớn vì Đức dám nói tên nầy là bạn trai của nàng...thật đáng giận mà...Tú Nhi nàng trong mắt hắn tệ vậy sao?người như tên Thọ là bạn trai?

-“Mầy...mầy nhớ kỷ hôm nay..tao sẻ không tha cho mầy...” Thọ hung hăng đi ra về...

-Hahaha...hết chuyện rồi...chúng ta tiếp tục..Tâm Đoan...tạm thời coi anh là người yêu ha..hihihi

-“Lưu manh”...Tú Nhi thầm mắng...

...

Thọ đang muốn giết người cho hả giận...ngay lúc đó di động reo lên...hắn nhìn màn hình...lữa giận vơi đi quá nửa...

-Hello..sweatheart...ổng đi rồi à?sao gọi anh sớm vậy?nhớ anh à?hắc hắc...

-“Anh còn nói nữa..tới liền đi...”giọng người con gái ỏng ẹo vang lên...

-Được được...tới liền...tôi đa 10 phút anh sẻ có mặt...

Chiếc Mercedes Benz S500 Cabriolet vội vã phóng nhanh trên đường Nguyển văn Cừ...Thọ không hề để ý phía sau có chiếc Honda hai bánh bám sát...

Lê Đức Long có nằm mơ cũng không ngờ lảo vừa ra khỏi nhà con bồ nhí chưa được 1 giờ...thằng con lảo liền tới nhà...cùng con bổ nhí của lảo đụ...

Liễu năm nay mới 15 nhưng rất sành đời nhất là những màn đụ đéo bú liếm...được Long bao nuôi từ hai năm nay...lúc nàng mới 13...Long thích gái trẻ,càng trẻ càng tốt...nàng được Long ‘huấn luyện’ để phục vụ sở thích ấu dâm của lảo...

Long là cáo già quỷ quyệt...biết quan hệ với gái vị thành niên là phạm pháp nên lảo rất khôn ngoan...không đụ dạo nay em nầy,mai em khác...vì vậy bao nuôi Liểu từ hai năm nay...Liễu cũng là người Đà Nẵng...khi Long được điều vào Cần Thơ..lảo đem nàng theo...lảo mua căn chung cư khu cao cấp làm nơi ‘kim ốc tàng kiều’...mỗi tuần Long tới với Liễu tối đa là ba lần...

Người ta nói chồng già vợ trẻ là tiên...vợ già chồng trẻ là duyên ba đời...chỉ đúng có một nữa...

Vợ già thèm đụ...gặp ông chồng trẻ sung sức dĩ nhiên là sướng rồi...nhưng chồng già vợ trẻ thì trớt quớt...ông già không thể nào thỏa mãn con vợ trẻ sung sức...

Liễu từ tuổi 13 đã biết mùi cặc...Long huấn luyện nàng bú liếm để thõa mãn lảo...khi nàng rành sáu câu thì Long không thõa mãn được nàng...thế là có dịp cho Thọ nhãy vào ‘giúp’ cha...

Thế đấy...khi thằng cha đụ không xong...chưa sướng lồn thì Liểu réo thằng con...Thọ tạm quên hận thù...miệt mài ôm vợ trẻ của ông già mình đụ...


***

Lúc nầy Lý Bình cãm thấy như bị sao quã tạ chiếu tướng...làm chuyện gì cũng không được suông sẻ...chuyện gài Thúy Ái cho Giám đốc Duệ đụ bị đổ bể khiến Thúy Ái tuyên bố tuyệt giao,cắt đứt quan hệ...và cũng vì vậy Duệ bị cách chức...

Trước khi xãy ra chuyện,nhờ vào tiếng tăm của Lại Đức Quang...trong giới quan trường,uy vọng của Lý Bình tại quận Ô môn có thể nói là tàm tạm...chỉ cần hắn lập được thành tích thì coi như vững vàng tiến lên...

Cũng như bao nhiêu người khác,Lý Bình cũng có rất nhiều tham vọng...người có tham vọng là chuyện bình thường,có tham vọng mới có tiến bộ...tiếc là Lý Bình có tâm địa bất chính không thích đi con đường đàng hoàng... hắn thích đi đường tắt... dùng thủ đoạn để đạt được mục đích chính vì vậy hắn bán vợ cầu vinh...

Thật ra nói Lý Bình ‘bán vợ cầu vinh’ cũng không đúng lắm...hắn và Thúy Ái chưa cưới nhau...hơn nữa,ngoài chuyện cầm tay,hôn hít thỉnh thoãng bóp vú đã là cực hạn ...hắn chưa đụ được nàng...ngay cã lồn nàng có lông hay không hắn cũng không biết..vì chưa sờ qua...Thúy Ái rất mẩu mực...chưa cưới nhau thì không cho chuyện đó ...

Sau khi được đề bạt làm Chủ tịch quận Ô môn...tâm lý Lý Bình biến đổi một cách nhanh chóng...cãm thấy Thúy Ái không xứng với hắn và nhất là không giúp được gì trên con đường sự nghiệp của hắn...Lý Bình muốn dựa dẫm vào phe cánh của Chủ tịch Phong nên không ngần ngại hiến Thúy Ái...cho Duệ đụ.

Nhưng chuyện bất thành...không biết thì không nói...người biết chuyện âm thầm khinh bỉ...uy tín Lý Bình như cục cức trôi sông...hiện nay hắn phải tạm thời dựa vào nhân vật lảo làng...Tấn Phó Chủ tịch quận để khai triển công tác...mục đích là để ‘sống còn’... xem ra hiện nay đây là cách duy nhất...

Nhưng Lý Bình không cam lòng...hắn là Chủ tịch quận...phải ‘dựa thế’ Phó Chủ tịch hay sao? Lý Bình tự hào là Thạc sỉ kinh tế học...là người trí thức...Tấn là người văn hóa kém nếu không nói là vô học..lảo so với Lý Bình không cùng đẵng cấp...như vậy tại sao Lý Bình phãi ‘dựa hơi’ lảo?

Vì vậy Lý Bình nóng lòng tìm cửa đột phá......hắn nghỉ nếu được làm rể của Huỳnh Tuấn Anh....với tài lực của cha vợ...quan thương cấu kết,cã đôi bên cùng có lợi...con đường làm quan của hắn sẻ vô cùng thuận lợi... và hắn quyết tâm hơn bao giờ hết phải cua được Tâm Đoan.

Ngay lúc nầy...di động trên bàn reo lên..Lý Bình vội vã bắt máy...

-Lực à..sao rồi?Lý Bình có vẻ nóng lòng...đường dây vừa thông...hấp tấp hỏi...

-“Dạ...Chủ tịch... tôi thấy cã gia đình họ vừa vào trong nhà hàng Tri kỷ ... ”Lực đáp...

-“Họ đi ăn đồ Hàn quốc ở phường Cái Khế à?”.Lý Bình biết nơi nầy...đó là nhà hàng ẩm thực Hàn quốc...

-“Dạ phải...” Bên kia đường dây Lực lể phép thưa...

-“Làm tốt lắm...được rồi..cậu về đi...hết chuyện của cậu rồi...cuối tuần đi chơi cho vui vẻ đi...”Lý Bình nói xong cúp máy vội vã đi vào phòng vệ sinh rửa mặt...’tân trang’ hình tượng...

Lực cũng đang bất an...không biết lảnh đạo mình đang muốn làm gì...thật là khó hiểu...tại sao muốn mình theo dõi hành tung của gia đình Huỳnh đại gia chứ?nhưng đây không phải là chuyện Lực quan tâm...lảnh đạo làm chuyện gì chắc cũng có mục đích của lảnh đạo...

Lo lót 1 trăm triệu mới được tuyển làm thư ký cho Lý Bình...Lực hy vọng lãnh đạo có thể làm ra thành tích...nước lên thì thuyền lên...hai ba ngày nay,Lực có nghe người ta nói lãnh đạo mình rất bỉ ổi...Lực cười..có lãnh đạo nào lại không bỉ ổi?không bỉ ổi thì không phải là lãnh đạo...cái mà Lực quan tâm chính là lãnh đạo mình ‘ăn nên làm ra’...có như vậy sau nầy Lực mới có thể xuống tuyến dưới làm Bí thư hay Chủ tịch xã...

...

Cứ chiều thứ Sáu, Huỳnh Tuấn Anh nhất định phãi cùng cã gia đình đi ra ngoài ăn uống,vui chơi...Hôm nay Tâm Đoan muốn ăn đồ xứ Hàn...nuông chìu con gái,Ngọc Trinh hưởng ứng...thế là cã nhà đi đến nhà hàng Tri Kỷ...

-“Sao hả?mấy đứa lúc nầy làm văn nghệ văn gừng gì đó...tới đâu rồi” Tuấn Anh cười nhìn Tâm Đoan hỏi...lảo biết đứa con gái nầy chưa từng làm việc gì đến nơi đến chốn...việc gì cũng nhiệt tình một vài ngày ...

-“Là văn nghệ từ thiện chứ văn nghệ văn gừng cái gì...ba thiệt là sao nói khó nghe như vậy” Tâm Đoan ‘hung hăng’ trợn mắt nhìn Tuấn Anh tỏ vẻ ‘bất mãn’...

-“Được ..được..là văn nghệ từ thiện...ừm...em à...tới lúc đó phãi ủng hộ con gái nhà mình...quyên nhiều một chút...hahaha”Tuấn Anh nhìn vợ nháy mắt...

-“Chuyện gì chứ?anh hai và anh bà cũng có phần đó...”Tâm Đoan ‘kháng nghị’...

“-Vậy sao?hai con cũng góp phần náo nhiệt à?”Ngọc Trinh ngạc nhiên...

-Có...còn nhiệt tình hơn ai hết...anh hai ,anh ba đang muốn lấy lòng ...

-Ê...ê....con nhỏ nầy...nhiều chuyện ha...có đồ thì ăn đi...sao xí xọn vậy?Tuấn Hào cười ‘mắng’ em gái...hai anh em đang ‘phải lòng’ hai người đẹp trong đội văn nghệ...hai nàng kia cũng ‘chịu đèn’ lắm...vì vậy cả hai rất siêng năng đi tập dợt...

-“Thiệt?vậy là tốt...kiếm hôm nào mời họ tới nhà ăn cơm”...Ngọc Trinh nghe hai đứa con trai có bạn gái lấy làm phấn khởi...

“-hihi.coi bộ má thèm cô dâu lắm rồi...” Tâm Đoan cười rủ rượi...

“-Còn con thì sao?đã có bạn trai chưa?coi bộ cũng không còn nhỏ đâu...” Tuấn Anh trêu con gái...

“-Hahaha...” Tuấn Hào..Tuấn Kiệt được dịp cười to lên hơn bao giờ hết...không khí bữa cơm gia đình vô cùng náo nhiệt...

Ngay lúc nầy có tiếng nói ‘mừng rở’ vang lên...

-Thương gia Huỳnh...không ngờ lại gặp ông ở đây...thật là trùng hợp...

-“Ah...Chủ tịch quận...cậu cũng tới đây ăn tối à?” Tuấn Anh niềm nở đứng lên chào theo lể tiết...đinh ninh là Lý Bình cũng như lảo...cùng người nhà đến đây...

-“Đứng vậy..tôi thích đồ nướng Hàn quốc nên thỉnh thoãng cũng tới đây...hihi..à..đây là...”Lý Bình nhìn Ngọc Trinh rồi nhìn Tuấn Anh...chờ giới thiệu...

-“À...em à..đây là Lý Bình...Chủ tịch Quận Ô môn nhà mình...À...Bình Chủ tịch ...xin được giới thiệu với cậu..đây là Ngọc Trinh...bà xã tôi...còn đây là các con tôi..Tuấn Hào...Tuấn Kiệt và Tâm Đoan...

-“Xin chào...xin chào...xin chào”...Tâm Đoan lí nhí cùng với hai anh chào Lý Bình...theo lể tiết.

Sau vụ Tuấn Kiệt...nhà cả gia đình Tuấn Anh không ‘mặn mà’ giao thiệp với đám cao tầng cán bộ lắm...trừ khi là bất đắc dỉ...đối với Trần Đức thì lại khác...đã giúp Tuấn Kiệt lại không vòi vĩnh,đòi hỏi gì...

Thấy Lý Bình sau khi chào hỏi..vẫn còn đứng xớ rớ...Tuấn Anh ngạc nhiên:

-Chủ tịch huyện..người nhà của cậu sao không thấy?

-“Haha..tôi thường đến đây một mình...người nhà tôi ở tận Cà mau”..

.Lý Bình được dịp gián tiếp ‘nói’ ra lý lịch...ngầm gián tiếp nói hắn độc thân chưa có bạn gái,vợ con...nếu không sao lại chiều cuối tuần người trẻ tuổi lại ‘cu ky’ một mình đi ăn tối?đây là kịch bản trong đầu của hắn...Và như vậy sẻ có hai trường hợp xãy ra....

Thứ nhất Huỳnh Tuấn Anh thấy hắn cu ky một mình sẻ chụp lấy cơ hội mời hắn ngồi xuống giao lưu...có ‘giao tình’ với Chủ tịch huyện là chuyện ai cũng mong muốn mà...

Thứ hai có thể Huỳnh Tuấn Anh e ngại sợ hắn nghỉ ông ‘trèo cao’...cũng là lẻ thường...trong trường hợp nầy hắn sẻ chủ động ngồi xuống cùng gia đình ông giao lưu...

‘Đường nào cũng tới La Mả’...Lý Bình sẻ có dịp ngồi xuống trò chuyện...Huỳnh Tuấn Anh có lẻ nào không thấy đây là cơ hội để có được Lý Bình...Chủ tịch quận là con rể?còn ai xứng hơn Lý Bình hắn chứ?

Lý Bình nắm chắc trong tay...đây là một ‘bước đi’ tuyệt diệu...

Nhưng người tính không bằng trời tính...vận số Lý Bình đen như mõm chó...

Tâm Đoan và Thúy Ái tuy không phải là bạn nhưng cã hai cùng học đại học Cần Thơ...chuyện của Thúy Ái...Tâm Đoan cũng nghe ít nhiều... nàng không biết Chủ tịch quận Ô môn là ai...nhưng trong lòng rất phản cãm,khinh bỉ...bỡi vậy khi nghe Tuấn Anh giới thiệu ‘Chủ tịch quận Ô môn’...Tâm Đoan miển cưởng chào theo phép lịch sự...trong lòng vô cùng chán ghét...

-“Ba à...con cãm thấy không được khoẻ...con muốn về trước...” Tâm Đoan ‘nhăn nhó’ nói...

Tuấn Anh liếc nhìn vợ và hai đứa con trai...lảo làm gì không hiểu ý Tâm Đoan..đứa con gái nầy ghét,không ưa ai liền hiển lộ ra mặt...

-“vậy à...thôi được...chúng ta cùng về..”quay qua Lý Bình...Tuấn Anh cười xã giao:”thật ngại quá..ngày khác sẻ có dịp cùng uống vài ly với Chủ tịch quận...hôm nay coi bộ không được rồi...”

“-haha..không sao...vậy để khi khác”...Lý Bình ngoài cười lòng không cười...nheo mắt nhìn gia đình Tuấn Anh rời nhà hàng...không biết hắn đang nghỉ gì...

...

“-em hình như không ưa hắn ta... Chuyện gì vậy? Nói nghe ...” Tuấn Anh vừa lái xe..nhin em gái trong kiếng chiếu hậu cười hỏi...

“-Ừm..phải đó...thấy cậu ta cũng lịch sự lể phép...trẻ tuổi như vậy mà đã là Chủ tịch quận rồi...”Ngọc Trinh khen...

Tâm Đoan sa sầm nét mặt:

-Đừng để vẻ bề ngoài của hắn lừa gạt...hắn là...là người xấu đó...

-“Con biết cậu ta sao?xãy ra chuyện gì”Tuấn Anh hỏi con gái...

-“Con biết vợ sắp cưới của hắn thôi...”...Tâm Đoan nói những gì nàng nghe được...

-“Hạng người nầy..tốt nhất đừng nên tiếp xúc nhiều...”Ngọc Trinh nghe tâm Đoan nói...nét mặt vô cùng bất mãn...

“-Thật ra anh cũng có nghe sơ sơ...người nầy tâm địa gian xão...đúng là không nên tiếp xúc nhiều...” Tuấn Anh gật đầu...

“-Ba..theo con thấy...hắn không phải tình cờ gặp mình đâu”...Tuấn Hào trầm ngâm một chút rồi nói...

“-Con cũng thấy vậy...hắn là Chủ tịch quận...đi ăn cơm mình chiều thứ Sáu?có đánh chết con cũng không tin”...Tuấn Kiệt phụ họa...

“-Ừm...hắn hình như muốn tiếp cận nhà mình...hắn muốn gì đây?...”

Ngọc Trinh dường như nghỉ điều gì..nhìn chồng..cả hai cùng lúc liếc nhìn Tâm Đoan...

***
 

Xuân_Diệu

༺ Viết & Sẻ Chia ༻
614
7
Phần 47 : Thì Ra Là Lão....

-Hả?thiệt?hihihi...Thím à...là tin mừng đó...đâu để coi...Đức hăm hờ kéo áo Thủy lên dán hai mắt vào cặp vú săn cứng trắng ngần,đưa tay mân mê sờ bóp...hiện tượng y chang như vú Nhung khi nàng nói có thai...

-“Cái gì tin mừng...không...không phải của ổng...” Thủy ngượng ngịu ‘gắt’...nàng biết thằng cháu chồng là tác giả của bào thai trong bụng...nàng lo sốt vó...không biết phải làm sao...hơn 40 tuổi còn sanh con...không phải là chuyện tốt...

-Hihi..biết chứ..là của cháu mà...nói tới đây...nó kê miệng ngậm đầu ti nàng mút như em bé mút vú mẹ...miệng mút,tay sờ bóp một hồi...cặc nứng lên,Thủy người như phát sốt..cả hai thím cháu trong phút chốc quên hết ‘chuyện lớn’...

Đức đẫy Thủy nằm xuống giường...từ từ cỡi quần áo nàng ra vừa cỡi vừa chiêm ngưỡng vửa sờ nắn khắp nơi thân hình khêu gợi trắng bốc... dang rộng hai chân nàng ra...úp mặt vào vùng tam giác phủ mạ non ...lấy hai ngón tay banh hai múi thịt hồng ...khe thịt đã ẫm ướt hết rổi...Đức đưa miệng sát vào mút lấy mút để...

-‘ưmm...’Thủy rên rỉ,hai tay ghì chặt tóc đức cháu chồng...kéo sát vào...

...

Thủy sắp chịu hết nổi rồi...vậy mà phía dưới Đức cứ từ từ mút như mút kẹo mạch nha...

Thật ra Đức đang quan sát tỉ mỉ...đàn bà có thai vú cương...đầu ti cứng thì thấy rỏ rồi...Nhung cũng vậy ,Thím cũng y chang...nhưng không biết là ‘hang động’ thì thế nào..vì vậy cứ mút mút liếm liếm rồi chăm chú quan sát...thế mới chết...vì Thủy cứ tưởng là nó có trò ‘kích tình’ mới mẻ...muốn xem phản ứng của nàng...

Thủy ngồi bật lên,đẫy Đức nằm ngửa ra,trèo lên mình nó cầm cặc rà ngay cửa... ngồi xuống...cữa hang mộng nước,chỉ nghe ‘ót’ một tiếng...cặc nhấn vào lút cán...Thủy cắn môi cố không rên rỉ...hai mắt nhắm khít,sàng mông qua lại và bắt đầu nhúng nhẩy...hai vú tưng tưng trông thật mê hồn tha hồ cho hai bàn tay Đức nhào nắn...

Nằm úp lên người hai bàn tay Đức bấu hai bên mông nàng hổ trợ... ,khi thì sàng mông qua sàng mông lại...khi thì mông nhấp nhô lên xuống như đang phi ngựa...

’Ngựa phi, ngựa phi đường xa.

Tiến trên đường cát trắng trắng xóa.

Tiến trên đường nắng chói chói lóa.

Trên đồng lúa theo cánh chim trời bay trên cao’

Bài hát nghe hùng dũng tràn đầy sinh khí...nhưng Thủy thì không phải vậy...sau một hồi lâu nàng chắng thấy cái gì ‘cát trắng trắng xóa’ cũng không thấy cái gì ‘ nắng chói chói lóa ‘...

Chỉ thấy tối tăm mặt mủi...nàng nằm ‘bất động’ trên người thằng cháu...mệt phờ ...hết hơi...nhưng miệng mĩm cười ...dục tình thỏa mãn...

...

-“Tính sao đây?giử hay không giử?” Sau một hồi ...lại sức...Thủy sực nhớ tới ‘chuyện lớn’ hỏi.

-Cái gì giử hay không giử?là con cháu nhà họ Trần đó...hihi...nhất định phải giử...ừm...thím có nghỉ qua Mỷ sanh con không?đứa nhỏ sanh ở Mỷ sẽ được quốc tịch Mỷ đó...Mình có tiền mà...không đi du lịch sanh con là dại...

-Không được...đâu có quen ai bên đó..lạ nước lạ cái...không được...

-OK...OK...chuyện nầy để tính lại...nhưng nhất định phải giử...là họ Trần mà...hihi...


***

-Hôm nay nhà Phan mỡ tiệc ăn mừng việc thầy Phan bước vào quan trường ... Chức vụ Phó Chánh văn phòng ...là một khởi đầu tốt...

Phan cười không ngừng miệng...Lan muốn khoe khoang,kèn trống rình rang một chút nhưng ông chồng thì thuộc lọai ‘gàn’...nói cái gì phải ‘cần kiệm liêm chính chí công vô tư’ nhất định chỉ mở một buổi tiệc nhỏ không có người ngoài..chỉ là những người trong gia đình...

Chỉ có ‘học trò’ Đức là người ngoài...là người đến trể nhất nhưng là người mang quà nhiều nhất..thấy Đức tay cầm tay xách,Phan ‘sa sầm’ nét mặt ‘dạy dổ’ :”em thiệt là ‘hủ bại’ rồi...lần sao không được như vậy nữa...”

Lan nguýt chồng...nàng hiểu ông chồng mình là trùm đạo đức giả..thấy quà cáp trong lòng bảo đãm đang khoái tỉ tê nhưng ngoài mặt thì ‘trơ trơ cùng tuế nguyệt’...nàng biết Đức là vì nàng thôi..rỏ ràng là những món nàng thích...

-“Hahaha..thầy à...thầy nói lộn rồi...phải có nhiều lần sau mới được”...Đức cũng biết ông thầy của mình miệng nói một đàng tay làm một nẽo...nên trêu chọc...

“-Anh không phải là bà con bên tôi...vậy anh là bà con thế nào với anh rể tôi vậy?” Tuyết nhìn ‘chăm chú Đức...nói ‘trêu’...anh không phải là người nhà...

-“Dì ba...Dì không biết đó thôi..anh coi cậu ta còn hơn người nhà đấy...”Thấy Tuyết ‘tấn công’ Đức..Phan liền ra mặt bênh vực...còn không phải sao?nhà Phan có hai anh em...một tiếng nói của Đức,Chi liền được vào làm việc ở UBND thành phố...còn chưa kịp cãm tạ..đến lượt mình trở thành Phó Chánh văn phòng của huyện Phụng Hiệp ...Ân tình nầy làm sao trả hết đây?

“-Ậy..không sao...hay là cô gã cho tôi thì chúng ta sẽ là người một nhà rồi...” Đức nheo mắt ‘phản pháo’...

-“Hả?hihihi...đúng..đúng...”Phan tán đồng cười to lên...cãm thấy thú vị...hai má Tuyết đỏ hồng lên,mắt liến ‘gừm’ Đức nhưng trong lòng rất ngọt ngào...

-“Cái gì đúng chứ?Cậu ấy kém con Tuyết 7,8 tuổi đó...anh nha..nói bậy nói bạ...”Lan chỉnh chồng...đồng thời cãm thấy ngượng nghịu vì chính nàng cũng nói một đàng làm một nẻo...nàng lớn hơn hắn mười mấy tuổi...thì sao chứ?cũng là đàn bà của hắn thôi...

“- Có sao chứ?hihi... Người xưa có nói ‘chồng già vợ trẻ là tiên...vợ già chồng trẻ là duyên ba đời’...Đức..thầy ủng hộ em...mình làm anh em cột chèo...” Phan nâng ly uống một ngụm bia cười hi hi phản bác vợ...khiến Lan tức mình...cãm thấy ghen ghen trong bụng...

“-Chị Chi...công việc ở Ủy ban thế nào?có quá nhiều áp lực không?” Thấy Chi chỉ cười cười...ít nói ngồi cạnh chồng...Đức gạ chuyện...

“-Không...quen rồi...công việc rất tốt...còn chưa có dịp cám ơn cậu...không có dịp gặp cậu nhiều”...Chi phân bua...cãm thấy mình quá thất lể...nhiều lần nàng muốn liên lạc...mời Đức bữa cơm cãm tạ đã giúp đỡ..nhưng nó quá bận rộn...

“-Phải đó...cậu Đức hôm nào cậu kiếm thì giờ cho chúng tôi mời cậu bữa cơm mới được...” chồng Chi, Lể, nãy giờ ngầm quan sát Đức...cãm thấy đây là một cơ hội cho sự nghiệp của mình...

Lể là người hẹp hòi,hay ghen bóng ghen gió,từ lúc Chi được Đức giúp đở vào UBND thành phố làm việc...coi như một bước lên mây...cảm thấy thua kém vợ...Lể không cam lòng,nhiều lúc Lể nghi ngờ không biết Chi có ngủ với người ta để được giúp đở?...

Hôm nay nhìn thấy Đức...Lể thở phào,yên tâm một chút,hơn nữa người em gái của chị dâu vợ nhìn thật mượt mà,Lể không lo Đức nầy nọ với vợ mình...vì vậy đang tìm cách thân cận với Đức để được trục lợi...Lể nghe vợ nói Phan được đề bạt làm chức Phó Chánh văn phòng...hắn vô cùng hâm mộ...

“-Hihi...Không cần phải khách sáo mà...Ừm...Chị Ngân đã từ chức rồi...chuyễn sang buôn bán làm ăn....vậy chị có hứng thú vị trí của chị Ngân không?nếu chị muốn,tôi có thể tranh thủ một chút...” Đức chợt nhớ hết tuần tới...Ngân chính thức ngừng công tác tại UBND...như vậy nếu thuận tiện giúp Chi ngồi vào ví trí của Ngân cũng là một chuyện tốt...

“-Hả?hihi thôi đi...chị mới vào...làm vậy không tốt đâu...có nhiều người trước chị”...Chi thật thà cười lắc đầu...

Lể than thầm...giận trong bụng...vợ mình sau ngu vậy,người ta được dịp là tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được đút lót...cái nầy có người dâng tới,không tốn một đồng lại nhăn răng cười từ chối....đúng là ăn cám xú mà...

“-Đúng đó...làm người phải từng bước vững chắc..không nên hấp tấp”...Phan ca ngợi em gái...

-“Thầy à...Chủ tịch huyện Phụng Hiệp là người của mình...thầy xuống... đó công tác..không cần phải khẩn trương...” Đức trấn an Phan...người nào đi đến nhiệm sở mới cũng thường hay hồi họp đó là tâm lý chung chung.

“-Ây da...vậy thì tốt quá...hihi...được cái nầy mất cái kia...ở đây thỉnh thoãng trưa chạy về,dưới Phụng hiệp...sáng đi chiều mới về...hihi...

-“Anh rể à..vậy thôi đi...đâu có ai bắt buột đâu...đi chi cho xa...hihi...” Tuyết trêu anh rể...ai lại không thích thăng chức chứ?

-“Con nhỏ nầy...mầy ăn nói bậy bạ gì vậy? Lan cười ‘mắng’ em gái...chuyện Phan làm Phó Chánh văn phòng thiên hạ điều biết hết rồi...mấy ngày nay đám chị em cùng quê nhìn nàng với cặp mắt nể nang...thật là oai phong...

...

“-Thôi...em đi về...có hẹn với mấy đứa bạn...” Tuyết kín đáo liếc Đức nói...

“’Phải ha...gần 7 giờ rồi...em cũng bận việc...anh Lể chị Chi..hai người ngồi chơi...em xin phép về trước..chị Tuyết ..nếu muốn cho chị quá giang một đoạn..” Đức màu mè ‘đóng kịch...’

“-Vậy cám ơn trước nha...ông chủ...”Tuyết cười hinh hích trong lòng...thật ra cả hai đã hẹn nhau để có một buổi tối lãng mạng....

“-Còn sớm mà?” Lan không hài lòng...lầu bầu...’gừm’ Đức...

“-Người ta còn trẻ mà...có nhiều mục đi chơi...”Phan cười cười...hôm nay vui vẻ uống vài chai bia...hơi men thêm vào tâm trạng đang vui... nãy giờ cãm thấy nứng cặc...muốn đụ vợ...Đức và Tuyết ra về thiệt là đúng ý Phan...hai vợ chồng con Chi chắc cũng rút thôi...

-“Anh Phan ...anh chàng trẻ nầy coi bộ có chút quyền lực ha” Lể thăm dò...

-“Ừm...đúng vậy...cũng có chút ảnh hưỡng”...Phan gật gù...

-“Cái gì mà một chút?Bí Thư,Chủ tịch thành phố đều là người quen thân với hắn đó”....Lan thấy khó chịu với cụm từ ‘chút quyền lực’,chút ảnh hưởng’ liền không chịu được nhìn Lể ‘đính chính’...

-“Thiệt hả chị?dử vậy sao?” Lể trợn mắt há mồm...trong đầu muôn vàn ý tưỡng nãy sinh...

-“Gạt chú làm gì...”...Lan đắc ý,được dịp khoe khoang hiểu biết...

...

***

-“Bây giờ mình đi đâu?”xe chạy được một hồi..Tuyết hỏi...

-“Chạy vòng vòng hóng mát một chút...”Đức vừa nói vừa nhìn vào kính chiếu hậu...từ lúc rời khỏi khu nhà của thầy Phan,nó thấy chiếc xe Toyota Land cruiser màu nâu vàng...bây giờ vẫn còn thấy chiếc xe nầy...theo trực giác...chiếc xe nầy hình như đang bám đuôi theo dõi mình...

Bản tánh vô cùng cẩn thận...mỗi lần chở Quyên,Nhung,Lan và nhất la Thím Ba qua căn nhà bên cầu...Đức luôn để ý...thường là chạy một vòng...thấy không có gì khả nghi mới an tâm...bản tánh gian phu là vậy...đưa vợ người ta đi đụ...phãi cực kỳ cẩn thận...chỉ sợ vạn nhất không sợ nhất vạn...Riết rồi thành thói quen....thường hay ngó trước ngó sau...

Lúc đầu không để ý..nhưng gần 10 phút sau...nó vẫn thấy chiếc xe màu nâu vàng trong kính chiếu hậu...Đức thắc mắc...không chắc lắm...đi thêm một đoạn đường nữa...nó kiếm trạm xăng ghé vào...làm bộ như đổ xăng...âm thầm quan sát...chiếc xe kia lướt qua trạm xăng rồi mất hút...”Đéo mẹ...làm hết hồn...”Đức cười trong bụng...mình quá đa nghi rồi...

-“Chuyện gì vậy?thấy anh hôm nay làm sao í?thần thần bí bí”....Tuyết chu môi có vẻ không vui...

“-Đâu có gì chứ..hihi...anh....” Đức chợt nghiêm sắc mặt...chiếc xe kia đang đậu bên đường...xe Đức vừa đi qua...liền bám theo...khoãng cách khá xa....nhưng Đức bây giờ hầu như chắc chắn là mình đang bị theo dõi...một kế hoạch hình thành trong đầu...

“-Nghe lời anh ha...bất cứ anh nói gì..cứ làm theo...đừng hỏi gì hết...anh sẻ giải thích sau” Đức nghiêm giọng,nét mặt nhiêm túc khiến Tuyết sửng sốt...

“-Có chiếc xe theo dõi mình...Ậy..Em cứ tự nhiên như bình thường...đừng nhìn quanh...đừng nhìn phía sau...” Đức không ngừng trấn an Tuyết...nàng vừa nghe Đức nói liền sửng người ra...ngồi bất động...tuy sợ nhưng rất ngoan ngoãn phối hợp...

“-Hihi..đúng rồi...cứ như vậy....không cần khẩn trương...có anh đây..không cần sợ đâu cưng”...Đức vừa nói vừa rút di động bấm số...

-“A lô...Soái ca..không ngờ là cậu...có gì quan trọng sao gọi cho tôi vậy?” Giọng Thu Tâm õng ẹo vang lên...

-Thu Tâm..tôi đang bị theo dõi...

“-Hả?cậu đang ở đâu? Tôi sẻ tới liền...”Giọng Thu Tâm nghiêm lại...nàng sợ Đức có nguy hiễm...

“-Chị còn nhớ nhà hàng Restaurant &Cafe Lotus hôm trước không?bây giờ tôi đi tới đó...khi chị tới đó gọi cho tôi...Không cần gấp...khoãng 15 phút sau...”Đức dặn dò ...

“Ừm...biết rồi...

-Hihi...bây giờ mình đi cặp kè...đi uốn cafe ha...Tuyết à..em thật ngoan...

-“Chuyện gì vậy?có nguy hiễm không?” Tuyết băn khoăn...sợ,hồi họp pha lẩn kích thích...lần đầu tiên trong đời..bị theo dõi...tuy biết không phải là theo dỏi mình nhưng thắc mắc không biết Đức làm gì lại bị người ta theo dỏi như vậy...nàng nhớ mang máng đã nghe qua hắn làm cái gì trong Cục An ninh quốc gia...lúc đó,tưỡng là hắn bóc phét ‘hù’ mình chứ...xem ra hình như là thật rồi...nếu không tại sao hắn bình tỉnh như vậy?trong phút chốc hình tượng của Đức trong lòng lại tăng lên không ít...

-hihi...Anh đang nghi ngờ bạn trai em đang theo dõi mình...

-“Đồ quỷ anh...nói bậy nói bạ gì đây?”...Tuyết làm mặt’giận’ hung hăng cào lên đùi...

--Aây da..đau...Cái nầy là ‘Cửu âm bạch cốt trảo’ hả?lợi hại ...lợi hại...không biết Mai siêu Phong...

Đức định nói không biết Mai Siêu Phong có dùng để ‘bắt cọp’ không nhưng cãm thấy không ổn liền im miệng chỉ cười cười...

...

Lần trước,Đức cùng cả chục mỷ nử đến đây ăn tối..,lại xãy ra chuyện bắn súng đì đùng...dỉ nhiên là đã gây ra nhiều ấn tượng sâu sắc...hôm nay Đức trở lại,một phục vụ nam trẻ tuổi nhận ra,khom người đon đã mời chào vô cùng cung kính...hắn nghỉ:”một người có mỹ nử mang súng bảo vệ...là nhân vật nào chứ?lần nầy tuy chỉ có một mỷ nử thôi...nhưng nhìn cũng lác mắt rồi...đời thật bất công mà...mình muốn có một em nhan sắc chừng phân nửa cũng không được”...càng nghỉ càng hâm mộ...

-“-Cám ơn anh bạn...biết loại bánh ngọt nào ngon nhất đem ra...café sửa đá...Tuyết..em ăn gì?ở đây bánh ngon lắm...kêu vài cái cho em thử nha”..vừa ngồi xuống Đức liền bô bô cái miệng...rất vui vẻ nhưng ánh mắt âm thầm liếc nhìn ra cửa...một người đàn ông trên dưới 40 đi vào...ngồi xuống bàn cạnh mé sông...hắn ngồi quay lưng về hướng nầy nên không rỏ diện mạo ra sao...

-Em đang giãm cân...uống nước cam được rồi...

-“Giãm cân?không chứ hả...ây da...không cần đâu..em có ú ì lên anh vẫn cưng mà”...Đức trơ trẻn trêu chọc ...Tuyết biết hắn nói nhăn nói cuội nhưng trong lòng thấy rất ngọt ngào...

Người nam phục vụ âm thầm đưa hai ngón tay cái...”cao thủ nịnh đầm nha”...

-Dạ được...xinhai vị chờ giây lát...

...

-“Sẻ có thay đổi lớn trong công ty...em nên có chuẩn bị một chút...” Đức bổng nghiêm túc lại..không hihi haha nửa...

-“Thay đổi?tại sao?anh bán công ty ?” Tuyết sửng sốt...nàng đang làm việc rất vui vẻ...rất có cãm tình với Đức Lập...công ty nhận được nhiều công trình lắm mà..có lý nào đổi chủ?

-“hihi..không phải bán...mà là thay đổi nhân sự...mẹ anh sẻ là Chủ tịch..Phó Loan sẻ là Tổng giám đốc...anh muốn lấy tên anh ra thôi...nằm trong bóng tối...hihi..sao khẩn trương vậy?

-“-Đồ quỷ anh...làm em hết hồn...cứ tưởng Đức lập có vấn đề gì chứ”...Tuyết lại ra chiêu ‘Cửu âm bạch cốt trảo’....cấu vào tay Đức...

-Anh đề nghị em làm Giám đốc Công trình...sao hả?

“-Em?” Tuyết sững sốt..trợn mắt há mồm...niềm hạnh phúc đến bất chợt khi được thăng làm Giám đốc...

-Ừm...Toàn Đức Lập..tính cả công ty của ba và chú anh ...hiện nay có gần 300 nhân viên...phải qui mô tổ chức lại... trước khi niêm yết Đức Lập lên thị trường chứng khoáng...

Ý anh là như vầy ,anh đã bàn với phó Loan rồi,em làm Giám đốc công trình...Dì Tâm làm Giám đốc nhân sự...Yến Giám đốc Huy hoạch và chị Nhung thì Giám đốc Tài chánh.....Yến thì anh đã nói rồi...hôm nay nói với em...không cho phép từ chối...vì có từ chối cũng không được...hihi...

-“Tại sao không được?” Tuyết bỉu môi....

-“Hihi..tại vì em là người phụ nử của anh...hihi” Đức rù rì bên tai nàng...Cầm tay người đẹp ‘mân mê’...gương mặt đầy vẻ đa tình nhưng hai mắt lạnh lùng liếc nhìn về hướng bờ sông...

Tuyết nghe câu ‘tại vì em là người phụ nử của anh’ rù rì bên tai...tâm thần mê muội,lòng cãm thấy như uống mật ngọt...nhưng vẫn còn gay gay tiếc nuối vì biết tên nầy đào hoa...phong lưu...nàng không phải là người độc nhất...

Ngay lúc nầy di động trên bàn vang lên...Đức bắt máy..ánh mắt ‘đa tình’ nhìn vào mặt Tuyết...

-“A lô..tới rồi à...để ý chiếc xe Toyota Land cruiser màu nâu vàng...không biết trên xe còn ai không nhưng có một tên đang ở bên trong nầy ” Đức vừa nói di động...vừa đưa tay vuốt tóc Tuyết...ra chiều ‘âu yếm’...mắt nháy nháy...Tuyết hiểu ý phối hợp đóng kịch...

-“ừm ..thấy rồi...có 1 tên đang ngồi trong xe...cậu muốn chúng tôi phải làm sao?” Tiếng Thu Tâm vang lên...

-5 phút nữa...tôi đi ra...chị tìm cách chận chúng lại...chừng hai phút là đủ rồi...sau đó tìm cách theo dõi chúng...tôi muốn biết bọn chúng là ai...làm gì ở đâu...làm việc cho ai...Có vấn đề gì không?

-Không thành vấn đề...

...

-“Sao hả?Soái ca muốn sao? Thu Hà có vẻ hơi mất kiên nhẩn...mắt liếc nhìn về hướng chiếc xe kia muốn bước tới ‘thu thập’ người đang ngồi bên trong...đem về tra hỏi...

-Soái ca muốn ‘thả dây dài câu cá lớn’...mầy xuống xe đi...đem theo cái GPS...lúc tao ‘quẹt’ đầu xe bọn chúng...mầy tìm cơ hội ra tay...sau đó đi vô nhà hàng chờ tao..OK?

-“No problem...” Thu Hà nhanh nhẹn xuống xe...

Đức ôm eo Tuyết ‘âu yếm xà nẹo’ bước ra xe...liếc mắt nhanh chóng nhận thấy chiếc Toyota Land Cruiser màu đen quen thuộc của phe ta...không xa đó chiếc Totota Land Cruiser màu nâu vàng...

Đức đề máy xe...cho xe chạy...liếc nhìn kính chiếu hậu...lắc đầu cười...”hay lắm..nhưng tốn tiền nha”...

...

“Đụ má...thằng nào chạy xe kiểu gì vậy tao đập chết mẹ mầy”...Vừa ló đầu xe muốn theo kịp xe Đức ai dè một chiếc xe khác trờ tới quẹt ngay đầu xe mình...tuy chỉ trầy trụa một chút không hề hấn gì nhưng không thể đi được...phãi xuống xe nói phải quấy rồi...Tồn,Trọng văng tục hùng hổ mỡ cửa xe bước xuống...bất chợt sững sốt..người ‘tài xế ‘ kia không đáng ghét...vô cùng đáng yêu...lửa giận tiêu tan...cả hai hận không thể đem nàng vùi dập dưới cặc...

“-Ouf...”Thu Tâm trợn mắt há mồm... vẻ mặt hốt hoãng nhìn đầu xe rồi nhìn hai người Tồn,Trọng...

“Úi giời ôi...sao lại thế?...hai anh à...cho em xin lổi nhé..là lổi của em...thế em đền tiền cho hai anh nhé..ui giời ôi...sao hôm nay xui thế...” Giọng gái Bắc nghe thanh tao ủy mị ngọt ngào thêm vào thân hình bốc lửa,chổ lồi thì lồi,chổ lõm thì lõm khiến cả hai Tồn,Trọng âm thầm nuốt nước bọt...Tồn ra vẻ rộng lượng,ân cần.

-Không cần khẩn trương..chuyện nhỏ thôi...cô có sao không?có cần đi nhà thương không?

-“Em..em không sao...hai anh thật là phóng khoáng...em xin lổi nhé...em đền tiền cho hai anh nhé” Thu Tâm loay hoay mở túi xách hàng hiệu Fendi...

-“haha...chuyện nhỏ thôi mà..bỏ đi em gái...haha” Trọng vô cùng rộng lượng...

-“Không được..hay là thế nầy đi...hai anh cho em số hai anh nhé..hôm nay em có việc gấp...ngày mai em gọi cho hai anh nhé...đâu phãi vào đó mới được...tánh em là thế...hay là vầy đi...số của em là ....anh ghi lại đi...mai gọi cho em nhé...

-Thế à...vậy số của anh là...

Trọng lấy di động bấm số Thu tâm vừa nói...nghe tiếng di động của nàng reo lên...gả yên chí híp mắt khoái chí.

-Thế có việc thì đi đi...liên lạc sau nha người đẹp...

-“Hai anh thật là dể thương...hihi..thế em đi nhé..mai gọi cho em nhé...” Thu Tâm ánh mắt đưa tình khiến cả hai Tồn,Trọng...bồi hồi nhìn theo xe người đẹp...

-“Bây giờ sao mậy?thằng kia mất hút rồi...”Tồn nhăn mặt nói...

“Hôm nay vậy đủ rồi..về báo cáo thôi..ngày mai tiếp...hắc hắc..hôm nay thu hoạch không tệ...con nhỏ nầy đã thiệt...” Thảy đồng xu quyết định nha mầy..như củ hình là tao,chử là mầy..OK?

...

Thu Tâm lên xe đão một vòng rồi trở lại nhà hàng...Thu Hà đang ăn bánh uống cà phê...vẻ mặt vô cùng hưỡng thụ...

-Sao lâu thế mầy?

-Hihi..cũng phải đão một vòng chứ...suông sẻ chứ hả?

“-Mầy tự xem đi”...Thu Hà đưa Thu Tâm mốt màn hình..trên đó có một chấm đỏ đang di chuyễn...

-Tốt..ăn cái gì xong rồi đi xem hang ổ của chúng...ừm..quên nửa..cái sim nầy...quăng đi được rồi...hihi.

-Sao vậy?mầy cho chúng số rồi à?

-Nếu không làm sao thoát thân mậy?hai thằng nầy nhìn mặt là biết quỷ râu xanh rồi...sẽ bám tao như đĩa í...

-Hihi..cũng phãi...ừm...mầy thấy con nhỏ xà nẹo với soái ca không?

-“Ừm..rồi sao?hihi..liên quan gì tới mầy?đừng nhiều chuyện...”Thu Tâm cười ‘mắng’...

-“Vậy...Thủ trưởng có biết không?” Thu Hà ‘thắc mắc’...

-“sao lại không...đã bão mầy đừng tò mò mà...còn nhiều chuyện nữa..từ từ rồi mầy sẻ biết ”...Thu Tâm bắt đầu làm ‘bà Tám’..

-“Con nầy...bạn bè lâu nay mầy biết tánh tao mà...mầy nói cái kiểu úp up mở mở như vậy ...tao không để mầy yên đâu..nói tao nghe đi mầy...

Thu Tâm do dự ngần ngờ một chút rồi ghé vài tia Thu Hà rù rì...

-“Thiệt?mầy không nói chơi cho vui chứ mậy?hắn ‘khủng’ vậy sao? Thu Hà kinh ngạc...trợn mắt há mồm...

-“Mầy không lên..tao lên đó nha...cho dù mầy lên tao cũng lên...hihi...Thủ trưỡng OK...mầy không hẹp hòi với tao chứ hả?hihihi...” Thu Hà đột nhiên có ý đồ ‘chơi bạo’..

-“Con quỷ mầy...sao nói nhịn được”...Thu Tâm cười mắng...

-Ậy...đồ tầm thường thi bà đây chả thèm...nà mầy đừng nói với tao là không động lòng đó nha...tao biết mầy không đạo đức giả như vậy đâu...hihihi

-Thôi...bây giờ đi coi sào huyệt của hai thằng kia...chuyện nầy nói sau...

-“Ừm...được được... đừng quên nha mậy ...ê...dẹp cái túi xách của mầy đi...đồ dõm của ThaiLand thiệt là chướng mắt.....hihi...”Thu Hà chê bai... cười thích thú...

-“mầy nhìn ra hả?hồi nãy hai tên kia nhìn cái túi ..hihi tưỡng tao giàu lắm í...nói cái gì cũng gật đầu...hihi” Thu Tâm cười đắc ý...

Tụi nó ngu thôi...chứ tao thì đồ dõm nào mà chưa xài qua... cho nên tao nhìn cái là biết liền...dân trong nghề mà mậy...hihihi

...

-“Em nghỉ ra rồi...trăm phần trăm là anh dụ dổ vợ người ta nên mới bị theo dõi như vậy” Tuyết hình như tìm được ‘nguyên nhân sâu xa’ của sự việc...’hung hăng’ kết tội...

-“Em còn độc thân mà...đừng nói là ông xả em cho người theo dõi mình nha?” Đức ‘sững sốt’...

-“Ừ...đừng có làm bộ nha..nhất định là như vậy”...Tuyết hầm hừ...

-hihi...đừng có chụp mủ mà...ụa...hình như em mập lên hả? Wow...chổ nầy nà...ây da...phải siêng tập thể hình mới được ...

Đàn bà con gái kỵ nhất là lên cân,thân hình mũm mĩm...Tuyết nghe Đức mình ‘mập lên’ liền thất kinh...hai mắt nhìn trong gương...trong lòng hối hận...lúc nầy ăn nhiều quá rồi...hắn nói mình mập..phen nầy phải kiêng cử mới được...không thể thua con nhỏ Yến...thế là quên mất cái chuyện ‘hắn là gian phu’ nên mới bị theo dõi...

-Không sao đâu..nà bây giờ anh với em tập thể hình...

-“Á...cái gì tập thể hình..anh thiệt là lưu manh...” Tuyết uốn éo khi hai bàn tay lòn vô quần áo nàng...

-Đứng là thể hình mà..nhìn đi..hắc hắc..không dể đâu à...hắc hắc...cái nầy gọi là tập thể hình trên giường...tốn sức lắm à nha...

“Đồ quỷ anh”...Tuyết cười khì...người nàng nóng lên...mặc cho Đức lột nàng trần truồng như nhọng...

...

***

Khi Đức về Biệt thự...cũng gần 11 giờ...tuy đã tối nhưng Kiều Nga nói Thu Tâm và Thu Hà đang bận bịu làm việc trong trong căn phòng trên lầu ba..vì vậy nó lên lầu ba...dù sao cũng nóng lòng muốn biết người theo dõi minh là thần thánh phương nào...Vừa bước vào...Đức sửng sốt...hầu như ai cũng có mặt...đang trò chuyện như bắp rang...thấy nó bước vào...liền im lặng...không khí có vẻ quỷ dị...

-Sao náo nhiệt vậy?

-“Chờ cậu đó ‘lảo bản’...hy vọng cậu đàn hát vài bản cho bọn nầy nghe...có được không?”Thu Hà ỏn ẻn nói...thật ra trước khi Đức bước vào...cả bọn đàn bà chụm đầu nhau ‘xù xì’ cười khúc khích nói về ‘lảo bản’...Thục Linh,Phương Anh ‘phàn nàn’ có những đêm ‘khó ngủ’...Mỹ Kiều,Thu Tâm liền cười phá lên...có câu ‘vú đàn bà cặc đàn ông’ ,khi đàn ông tụ họp thường bình phẫm vú đàn bà thì đàn bà...khi tụ năm tụ bãy cũng thích bàn về cặc đàn ông...

Thế là chẵng mấy chốc ...đám người ‘mới’ liền hiểu tại sao...vừa tò mò vừa hâm mộ..ngay lúc nầy Đức bước vào...Thu Hà liền lanh trí lái qua hướng ‘âm nhạc’...một tiêu đề cũng rất hợp thời...đêm kia khi nghe hắn đàn ca...các nàng cũng vô cùng hâm mộ...

-“Hahaha...bất cứ lúc nào các chị muốn...à nè Thu Tâm... cái vụ đó ra sao rồi?

“Dựa trên bản số xe ,mình tìm ra chủ xe...hắn tên là Trọng...Nguyển Trọng...năm nay 45 tuỗi,là bộ đội xuất ngủ...là một trong hai người theo dõi cậu hôm nay...tên kia thì không biết...cần phãi lấy dấu tay mới biết được...” Thu Tâm đáp...

-Vậy hang ổ của hắn thì sao?hắn đang ở đâu?với ai?

-Ây...từ từ...hắn đang ở khu Bình Thủy...ở với ai thì chưa biết nhưng hắn có người anh...tên là Nguyển Quân...người nầy cậu không biết nhưng hắn biết cậu...

-“Nguyển Quân? Tui đâu có quen người nầy...tai sao hắn biết tui”? Đức nhìn Thu Tâm nghi hoặc...

“-Hihi..hắn là cận vệ của Lại Đức Quang”....Thu Tâm hóm hỉnh cười đáp...

Thì ra là lảo...hiểu rồi...Đức bừng tỉnh...như vậy hai thằng nầy nhận lệnh của Lại Đức Quang mà theo dõi mình...mục đích của Lại Đức Quang là gì?kỳ quái...cũng may mình phát hiện...

-OK...lần trước...có thể nào ở nhà của Lại Đức Quang mình làm như lần trước ở nhà Phạm Bá Thành...

-“Cậu là lảo bản...cậu muốn thì được thôi...nhưng sớm lắm cũng phãi 2 ngày”...Thục Linh nói...

-Tốt...vậy tiến hành đi...còn nữa...có thể ‘hắc’ vào di động và vi tính của lảo thì thật là tuyệt vời...

-“Cái nầy cũng không khó...nhưng ít nhất cũng 4,5 ngày...” Thục Linh trầm ngâm một lúc rồi đáp.

-vậy tiến hành đi..càng sớm càng tốt...ụa...sao không thấy Nancy và Kiều Chinh vậy?

-“Hồi chiều nầy..hai người kêu không khoẻ...cậu lên coi đi...”Thu Hà đáp...

-“Hả?không khoẻ?” OK..tôi lên coi xem sao...

...

-“Sao rồi?” Nancy đang nằm trên giường...có vẻ mõi mệt..thấy Đức mở cửa bước vào ,ngước nhìn hỏi...

-“Không khoẻ à?nghe nói Kiều Chinh củng không khoẻ..có phải ăn nhằm đề không được sạch hay không?”Không trả lời Nancy ...Đức ân cần hỏi lại...đồng thời đưa tay lên trán nàng...thấy không có triệu chứng sốt...

-“Làm như là Bác sỉ í”....Nancy cười khúc khích...trong lòng thấy ấm áp...

- Hihi...Cái nầy không cần Bác sỉ ...rờ trán hoặc mở miệng hà hơi là biết có sốt hay không mà...ngủ một đêm tới sáng sẻ không sao...

-ừm...biết ai theo dõi rồi hả?...

-“Ừm...ngũ đi...chuyện nầy không cần xen vào...cứ để cho Soái ca ‘điều binh khiển tướng’ ...ngủ đi...Đức qua thăm Kiều Chinh...” nói xong cúi xuống hôn lên môi nàng một cái nhẹ ...đứng lên tắt đèn đi ra ngoài...Nancy nhìn theo mĩm cười hạnh phúc...

...

Kiều Chinh cũng chưa ngủ...nằm sấp trong phòng...trước mặt là cái laptop...có lẻ đang say mê lên mạng...không biết Đức đang vào phòng và tiến gần...

-“Ây da...nghe nói em không được khoẻ...thì ra trốn trong phòng đọc truyện dâm hihihi”Đức đánh vào mông Kiếu Chinh một cái...cười hihihaha trêu ghẹo...

-“Anh..anh vô đây hồi nào?sao không gỏ cửa?” Hai má Kiều Chinh đỏ rực...muốn tim cái lổ nào đó chui vào...cho đở ngượng...tại vì nàng đang coi 36 kiểu làm tình...bị Đức bắt quả tang...

-Ây da...cái nầy phải có anh phối hợp mới mau tiếng bộ...hihi...nè...mình thực tập nha...em thích kiểu nào...hihi...

-“Bậy bạ...cũng tại anh dạy hư thôi...hôm nay không khỏe..nằm một mình thấy buồn nên thử coi thôi mà...” Kiều Chinh ngượng ngùng lí nhí...

-Ok...OK...nà..không khoẻ thì ngủ sớm đi...ngoan...em mà tiếp tục coi thì sẻ bị ‘tẩu hoả nhập ma’ luôn á...nè...nằm xuống đi....mai khoẻ lại anh với em ‘song tu’...36...72 hay 108 cũng chỉ là chuyện nhỏ...hihihi.ngủ đi cưng...

“Nói bậy...nói bạ....”Kiều Chinh càng lúc càng xấu hổ khi nghe Đức nói nhăng nói cuội...

-“Hihi...được rồi..ngoan...ngủ đi...anh qua thăm Kiều Nga...nghỉ sớm cho khoẻ...” Cũng một cái hôn nhẹ lên môi...khiến trong lòng Kiểu Chinh như được uống mật ngọt...

...

-“Hát vài bài đi..em thích nghe” Kiều Nga làm nũng...

-Khuya rồi..hay là hai đứa mình song tu đi..hihi...

-Càng khuya nghe mới càng hay....em thích mà...

-OK...nhạc trử tình nha...để coi...ừm...cho em nghe bài ‘Mối tình xưa’ nha...

Tiếng đàn guitar dạo nhạc vang lên trong đêm vắng... tiếp theo là tiếng ca cất lên...

Đã từng nguyện ước mơ như giai nhân
Đắm say nhiều lần ngọt ngào ái ân
Đã từng nguyện ước như đôi thanh tân
Có nhau thật gần để mình sát thân
Đã từng nguyện ước chỉ riêng đôi ta
Sao giờ lạc bước cô đơn phôi pha
Nhớ ra tình xa nhớ ra người xa vẫn chưa phai nhoà.

...

Hai mắt Kiều Nga long lanh...si mê nhìn người đàn ông của mình...tiếng hát trầm ấm,ngọt ngào quyến rủ làm nàng ngây dại...Lúc nhỏ,nàng nghe kể câu chuyện Trương Chi Mỵ Nương...Kiều Nga không hiểu...lúc trưỡng thành cũng vẫn không hiểu...cho tới gần đây...nhất là đêm nay..nàng đã hiễu tâm tình của Mỵ Nương.

Nhưng nàng may mắn hơn Mỵ Nương...Mỵ Nương yêu tiếng sáo của Trương Chi vỡ mộng khi gặp Trương Chi...

Kiểu Nga yêu Trần Đức trước khi yêu tiếng hát,tiếng đàn của Trần Đức...và càng yêu Trần Đức đậm đà hơn mỗi khi nghe hắn đàn,hát...cã đời nầy kiếp nầy ...mãi mãi sẻ là như vậy...

Kiều Nga cũng không ngờ trong đêm khuya thanh vắng với tiếng đàn ca lãng mạng...cũng không ít mỷ nữ động lòng... mơ mộng...

Sáng hôm nay đặc biệt...

’Đại phu nhân’,’Nhị phu nhân’ đêm qua không khỏe lắm...Một dịp bằng vàng cho Đức nịnh đầm...sáng sớm đã thức dậy xuống bếp nấu cháo trắng...kho một mồi nhỏ cá kho tiêu trộn lẫn vài miếng thịt ba rọi...khiến đám mỷ nử trợn mắt há mồm...Nancy,Kiều Chinh hạnh phúc...hai má đỏ bừng...dù sao cũng là Thiếu tướng,Thiếu tá oai phong lẫy lừng...lại ‘bị’ đối xử như ‘chậu hoa lan’ trân quý ...thiệt là ngượng nghịu...

Nghỉ thì nghỉ vậy nhưng trong lòng như được uống mật ngọt...

Đám mỷ nử thuộc hạ nhìn thấy ‘lảo bản’ xuống bếp đích thân ra tay nấu nướng..trong lòng vô cùng ngưỡng mộ...lại thấy hắn trịnh trọng bưng lên một tô to lớn...đậy nắp kỷ càng...đặt chính giửa bàn mỡ nắp ra...một mùi thơm nức mủi...mùi cá kho tiêu...cái nầy ăn với cháo trắng buỗi sáng thiệt là ‘bá cháy’...

Đức cười hớn hở...chờ nghe tiếng khen...bất giác nó thộn mặt ra....

Nancy,Kiều Chinh nét mặt ‘đại biến’... tay bịt miệng...chạy vào phòng vệ sinh...ói mữa...

“Không tệ như vậy chứ? Thơm ngon lắm mà...” Đức ngữi tô cá kho tiêu...mặt bư ra...chẵng hiểu gì ráo...

Đám mỷ nử bụm miệng cười...



***
 

Xuân_Diệu

༺ Viết & Sẻ Chia ༻
614
7
Phần 48 : Chiêu Này Hay Thiệt.


“Không tệ như vậy chứ? Thơm ngon lắm mà...” Đức ngữi tô cá kho tiêu...mặt bư ra...chẵng hiểu gì ráo...

Đám mỷ nử bụm miệng cười...

Kiều Nga nửa mừng cho 2 người thân...nữa ganh tỵ... nghỉ bụng sao lại như vậy?Bắt đầu từ hôm nay...nếu không thể ‘ngày 3’ nhưng nhất định phải bắt hắn ‘đêm 7’ mới được...

“-Ouf...nhìn đám ‘’ mỷ nử ‘thuộc hạ’ cười mím chi...Đức bừng tỉnh...’song hỉ’ đã hiếm rồi...bây giờ là ‘tam hỉ’ hắc hắc...

“-Dẹp..dẹp..hihi..từ nay không cá không tôm cua gì hết...chỉ thịt thà bơ sửa thôi...hihi...đúng rồi phãi tuyễn dụng một bà nấu bếp chuyên nghiệp mới được...phải thêm 2 y tá...thay phiên túc trực ngày đêm...phải như vậy mới được”...Đức ngẫm nghỉ rồi gật gù .

“-Có cần quan trọng như vậy không?” Thấy hắn lo lắng chu toàn...Kiều Chinh lòng như uống được mật ngọt...nhưng miệng ‘gắt’...

“-Hình như đúng đó....chúng ta không chịu được mùi cá tôm...nhưng không thể nào để các chị em ăn theo mình”..Nancy cười chen vào...

“-Đúng...đúng...hihi Nancy...’em’ thật là hiểu biết lý lẻ...”Đức bỗng đổi cách ‘xưng hô’....gọi Nancy ‘em’ một tiếng khiến nàng sửng sốt..hai má thoáng hồng lên...tim đập thình thịch như cô gái vừa mới iêu...

“-Chuyện nầy để em lo được rồi...”Kiều Nga sốt sắn xen vào...nàng không để ‘tên nầy’ mướn hai y tá trẻ đẹp...hắn phong lưu quá mà...vì vậy có ý định trong đầu...người nấu ăn,y tá..3 người không thể trẻ đẹp được...tốt nhất là 60 trở lên...nhan sắc càng khó coi càng tốt...mập ù thì rất lý tưỡng...hihi...Kiều Nga cười ‘gian’...

-“OK...chuyện nầy em lo..bye...tới giờ phải đi rồi...” nói xong tỉnh bơ hôn Nancy,Kiểu Chinh ,Kiều Nga...cả ba hai má hồng lên..tuy thuộc hạ điều biết nhưng đây là lần đầu tiên ‘công khai cùng bá tánh’

“Chuyện của Lại Đức Quang...tiến hành càng sớm càng tốt..” Đức quay sang nhìn Thu Hà,Thu Tâm,nét mặt vô cùng nghiêm túc...

“-Yêm tâm đi lảo bản... quên nữa...mình chưa biết ý đồ của lảo ta ...từ nay cũng nên cẩn thận một chút...”Thu Tâm nói...

“-Anh muốn tập bắn súng...biết bắn rồi có 1 khẩu bên mình...em nghỉ sao?”..Đức nhìn Nancy đề nghị...có súng bên mình không phải mỗi lần có chuyện là rút ra dọa người...chỉ vì an toàn thôi...nói tóm lại có súng trên người dù sao cũng cãm thấy yên tâm hơn nhiều....

Nancy có quân hàm Thiếu tướng ...cách đây không lâu,nàng đã chánh thức hóa việc tuyển mộ Đức là người của Cục An ninh...vậy chuyện tập bắn,giấy phép mang súng cũng không phải là một cái gật đầu hay sao?

“-Phương Anh...chuyện nầy giao cho em..”Nancy nhìn Phương Anh gật đầu...

“-Hihi...lảo bản...em rất khó tánh đó nha...học ngu,thành tích tệ thì bị đá đít đấy...không có nhân nhượng đâu” Phương Anh cười ..nheo mắt trêu ghẹo...

“-Hihi yên chí đi...lảo bản em học chử thì không giỏi...học đánh đấm,bắn nhau thì rất giỏi...chỉ sợ thầy dở thôi..em yên chí đi...nếu dạy kém...hihi..lão bản không đá đít em đâu..chỉ đánh đít thôi..hihihi..”Vừa nói xong biết không ổn...đã chạy xa ngoài cửa...

“-Hihihi...” cả phòng vang lên tiếng cười khi thấy Phương Anh gặp ‘đối thủ’...

“Lưu manh”....Phương Anh thầm ‘mắng’...cãm thấy công phu mồm mép rỏ ràng bị ‘lép vế’.

***

Ra khỏi biệt thự...nhìn trước nhìn sau...hôm nay không thấy bị bám đuôi...Đức cãm thấy yên tâm một chút...tuy vậy vẩn không ngừng suy nghỉ chuyện lại Đức Quang cho người theo dõi mình...

Chuyện khó hiểu...thằng già Lại Đức Quang rất kiêng kỵ Nancy...cho người theo dõi mình ...để làm gì?không sợ Nancy sao?trừ phi...Đức có lẻ nhìn ra vấn đề...Một nhân vật thoáng trong đầu :Lý Gia Thành.

Khi trở về từ Hà Nội...Nancy có nói tên Lý Gia Thành muốn vào Nam,xuống Cần Thơ kiếm chuyện với mình...cha hắn là Bộ trưỡng... hắn là COCC,tâm lý cao cao tại thượng,coi trời bằng vung...rất có thể

tên Lý Gia Thành kia muốn chơi trò ‘mèo vờn chuột’ với mình ...... nó coi mình là con chuột...muốn đùa giỡn sao thì đùa trước khi ‘giết’...

Muốn như vậy ...nhất định phải biết rỏ về mình...nếu không làm sao ‘chơi trò’ mèo vờn chuột được...

Chỉ có hắn mới có thể sai khiến Lại Đức Quang...thằng già nầy muốn ‘đông sơn tái khởi’ thì đây là một dịp làm con chó cho Lý Gia Thành...mục đích là nịnh bợ ông già bộ trưởng của nó...

Đem tất cả những sự kiện ráp nối với nhau...đây là ‘giả thuyết’ hợp lý nhất...nếu đúng như mình suy nghỉ thì Lại Đức Quang và Lý Gia Thành chắc chắn có liên lạc với nhau...Chỉ cần sau khi Thu Tâm thành công thì việc họ có liên lạc với nhau hay không sẻ sáng tỏ...chờ coi...

Cái cần làm bây giờ là xử lý thằng Thọ trước sau đó mới tới đám người của Lại Đức Quang ....hắc hắc...nếu thật sự là Lý Gia Thành thì quá tốt rồi...ai là mèo ai là chuột...cũng khó nói lắm...

...

Đức có mặt hay không có mặt không còn ai thắc mắc gì nửa...ai cũng biết hắn ‘thần bí khó lường’...vì vậy hai ba ngày nay không thấy bóng dáng...sáng nay lại xuất hiện cũng không ai lấy làm ngạc nhiên...

-“Tới rồi à..” Thanh Nhả nhìn Đức gật đầu cười..Lúc nầy đối với Đức không còn ‘chướng mắt’ nữa...thiện cãm tăng nhiều...trong lòng thấy tên nầy quả thật có tài ...nàng tâm phục khẩu phục...nhìn hắn trẻ...tưỡng bỡ nhưng càng lúc Thanh Nhả nhận thấy ‘sư phụ’ dạy đàn của nàng...so với Đức không thể đánh đồng...nhất là khi hắn cất giọng hát...

-Ừm...gặp cô mới nhớ...hihi..có đề nghị nầy...có hứng thú song ca hay không?cô với tôi...song ca vài bãn...cho chương trình thêm phần phong phú...

-“Tôi cũng có ý nầy từ lâu...chỉ sợ cậu chê tôi dở..hihi” Thanh Nhả vui vẻ gật đầu cười đáp...

“-Cô cười như vậy có phải đẹp không...lúc trước thấy cô là ‘oãi chè đậu’...hihi

“-Chuyện gì hai người cười coi vui vẻ vậy?”

Thanh Nhả nghe hắn nói mình nhìn ‘oãi chè đậu’ ...tức mình định phản bác ...ngay lúc nầy Đồng Giao,Quyên vừa vào hội trường....thấy Đức và Thanh Nhả đang cười nói vui vẻ liền bước tới cười hỏi...Phần Quyên,hai ngày nay không thấy Đức,bây giờ thấy hắn..ánh mắt nàng thoáng lên vẻ vui mừng...

“- Chị Quyên..chúc mừng chị...à...không...tôi vừa đề nghị với cô Nhả thêm vài bài song ca cho chương trình..hihi..Chị Quyên...không đãi ăn là không được đó nha...” Đức quay bên nầy,quay bên kia một lúc nói chuyện với cả hai ...

“-Vậy à...” Đồng Giao cãm thấy hụt hẳng...”sao hắn không đề nghị với mình?bộ mình tệ lắm sao?”...

“-Dĩ nhiên rồi...sẻ không thiếu phần của cậu” Quyên liếc Đức đáp...cái vụ đàn ca hát xướng cho chương trình văn nghệ gì đó ...nàng cũng có nghe qua..tiếc là nàng không có phần...thấy Đức có vẻ thân mật với Thanh Nhả...trong lòng không thoãi mái lắm...

-Cô Đồng Giao..hay là tôi và cô cũng song ca vài bài...chúng ta thêm vào nhiều phần song ca,tam ca,tứ ca cho chương trình thêm phong phú...cô thấy sao?nếu được chiều nay chúng ta bắt đầu tập dợt một chút...

“-Ừm..được...cậu là ‘bậc thầy’...tôi nghe lời cậu....” Đồng Giao vui vẻ cười đáp...cãm thấy mình không bị ‘lãng quên’...

-Hihi,,vậy tôi chuẫn bị nhiều bãn..chiều nay coi bản nào được ...tối nay mình tập nhiều một chút đi..từ 7 giờ tới 9 giờ...sau đó đi cùng nhau đi ăn tối...sao hả?

“-Hôm nay đổi tánh rồi à?có phải có âm mưu gì không?” Đồng Giao trêu chọc...

“-Ừm...nếu tôi nói đang có ý đồ cua cô...cô có tin không?hihi” Đức cũng không vừa trêu đùa lại khiến Đồng Giao hai má đỏ bừng...trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cái bản mặt ‘khó ưa’ kia...không bao giờ nhường nhịn phụ nử...cứ ‘ăn miếng trả miếng’...

...

“Haha...Chủ tịch huyện Du...lần nầy có phải là đãi lớn không?”Thấy Du mon men tới gần,Đức liền lớn tiếng trêu chọc...

“-Chuyện nầy nhất định rồi...đến lúc đó cậu phải đến sớm mới được...” Du cười toe toét muốn cám ơn thêm vài tiếng nhưng thấy Đồng Giao,Thanh Nhả đứng đó nên ngại miệng...nói vài câu rồi rời đi...Gần đã đến giờ bắt đầu ...Thanh Nhả,Đồng Giao cũng rời đi chuẩn bị cho buổi học...

...

-Chị Quyên ...Khi nào đãi ăn mừng vậy?

-Vậy cậu muốn khi nào...

-Hihi..Chỉ có riêng hai ngưởi mình thôi...

-“Đồ quỷ..lại nửa rồi...” Quyên ‘mắng’..ánh mắt Đức nhìn...nàng biết hắn muốn ám chỉ cái gì ...

-“Ông xả ...khi nào đi công tác?” Đức trơ trẻn cười hi hi nhìn Quyên hỏi...

-“-không...không biết...tại sao?”Quyên thắc mắc...Trí đi công tác hay không đâu có ảnh hưởng gì đến chuyện nàng và nó hẹn hò?có điều nàng không biết Đức có một chút ‘biến thái’...lần trước,ở nhà nàng,vừa chơi nàng,vừa nhìn ảnh cưới của hai vợ chồng nàng trên tường,cãm giác vô cùng kích thích...hỏi như vậy vì có ý đồ đến nhà ...

“-hihi...Không..không có gì...” Vừa cười vừa lấy di động ra gọi...

...

-“Thắng à..cái chuyện theo dỏi thằng Thọ kia ra sao rồi?”

- Đức ca...Tụi thằng Hưởng muốn ra tay liền có được không?đúng lúc đó Đức ca...thằng đó tối đêm qua ngủ đêm với con ghẹ nhí của ông già nó...hắc hắc..” Thắng tung ‘bom tấn’...

-“Hả?thiệt vậy sao?” nói nghe coi..sao anh biết được..có chắc không?” Đức chợt động tâm cơ...

-“Một trăm phần trăm luôn...ông già nó là Lê Đức Long...chủ của căn hộ chung cư cao cấp Cadif...lảo ta ‘Kim ốc tàng Kiều’ hắc hắc...con ghẹ nhí chừng 15,16 tuổi thôi...nhìn thiệt là mát mắt lắm...thằng Thọ suốt đêm qua ngủ đêm ở đó...sáng nay chưa thấy ra...Đức ca nghỉ coi nó làm gì hả..hắc hắc” Thắng cười khả ố...

“-Tốt... ra tay đi...ngày mai tung luôn cái tin hai cha con nó chơi cùng một lổ...” Đức cười âm hiểm...

-“Wow...Đức ca ...mới nghe nói thấy ‘phê’ rồi...hắc hắc...”Thắng nghe dặn dò xong đem lòng ‘bái phục’...ngay tức thì gọi cho hai thằng đàn em đang ở Đại Ngải...dặn dò...

‘Điều binh khiển tướng’ xong...Đức ca thoãi mái ngồi vừa ngắm người đẹp vừa chờ...chà chà...hai ‘bà cô’ Đồng Giao,Thanh Nhả mặt thì quá đẹp nhưng hình như hơi cằn cổi một chút...nếu được tắm tưới ...hắc hắc...

Đàn bà con gái thiếu cặc thì cằn cổi cũng như cỏ cây thiếu nắng thì èo uột...Gái một con trông mòn con cặt chính là đạo lý nầy...

***



Từ lúc đãm nhiệm vị trí Phó Chủ tịch Mặt trận tổ quốc...cuộc sống của Lại Đức Quang vô cùng nhàn hạ..đại đa số thời gian lảo thường ở nhà...buổi sáng đi bộ một vòng hít không khí trong lành...sau đó trở về trước sân nhà tập một vài động tác Thái cực quyền dưỡng sinh...kế tiếp uống trà...vừa uống trà vừa lên mạng...

Nhưng sáng hôm nay...hệ thống mạng hình như có vấn đề...vi tính không thể kết nối vào mạng...lão loay quay một hồi cũng không lên mạng được...Lại Đức Quang bực dọc...thời buổi tin học...không lên mạng được đồng nghỉa với trở về cuộc sống mấy chục năm trước...ít người có thể chịu được...Lại Đức Quang không nằm trong số đó..hơn nửa,lảo đang có việc trọng đại phải làm...

-“Ngọc Nương...Ngọc Nương...”Lại Đức Quang quay đầu kêu to...

-“Lảnh đạo..tôi đây..ông cần gì ạ”...Một phụ nử xấp xỉ 40...hấp tấp từ nhà trong chạy đến hỏi...

-“Chị gọi điện cho Viettel...bão họ gỡi người tới xem...Tôi không lên mạng được..nhanh lên...” Quang thúc giục...

-“Dạ vâng...em gọi ngay”...Ngọc Nương thấy lãnh đạo có vẻ quạo lên liền hoãng sợ lấy di động gọi cho Viettel...

Quán Cà phê Diễm Thúy...Cách nhà của Lại Đức Quang không xa...trong chiếc xe Land Cruiser phía hàng ghế sau là một hệ thống đèn nhập nháy...Thu Tâm nghe tiếng nghe ngóng với ống nghe trên hai tai...

-A lô...phòng kỷ thuật Viettel Ô môn..xin chào quý khách...chúng tôi có thể giúp gì được ạ?

-“Chúng tôi ở số 180 Đường Lý Thường Kiệt...Internet nhà chúng tôi có vấn đề...mau cho người tới ngay...” Ngọc Nương không khách sáo đòi Viettel gỡi người tới ngay...đây là nhà của lãnh đạo...không phãi dân thường...

“- Thật là xin lổi...chúng tôi có một số lượng lớn khách hành cần...”

“-Đầy là nhà của Lãnh đạo tỉnh...nếu vì vậy mà lãnh đạo chậm trể công tác ..các người gánh không nỗi đâu...có cần gọi cho Giám đốc của cô không?”Ngọc Nương hăm dọa...

“-Vậy....dạ được...nhưng cũng là 30 phút sau..chúng tôi sẽ gỡi người tới...đó là thời gian nhanh nhất...xin chị thông cãm....

-“Được rồi...được rồi...nhớ đấy..không được để lảnh đạo phải chờ lâu...” Ngọc Nương hách dịch...

...

-“Dạ ...”...Thu Tâm buông điện thoại xuống mĩm cười...nàng đã ‘hắc’ vào đường dây của Viettel Ô môn sáng nay...quấy nhiễu IP của nhà Lại Đức Quang...và chờ...chỉ cần lảo kêu tới thì Thu Hà vả nàng sẻ tới ‘sửa’ ...Chỉ cần 1 giờ đồng hồ thôi...sau nầy mọi hoạt động của Lại Đức Quang đều nằm trong tầm mắt...

“-Xong rồi...canh nữa tiếng sau...mình tới...” Thu Tâm cười gian trá...

“-Ê...tao với mầy trên chiếc Honda Dream nầy à?” Thu Hà nhăn mặt...

-Haha..không phải là tao với mầy..mà là mầy...tao ở ngoài...nhiều khi họ gọi ra ngoài thì tao trả lời...mầy không phãi muốn đi chiếc Land Cruiser tới chứ hả? Đang là nhân viên của Viettel đó ...haha...xong việc minh đem xe đi trả...là xe mướn đó...

“-được rồi..được rồi...” Thu Hà nhìn chiếc ce Honda Dream vô cùng ‘bất mãn’...

...

“-Lảnh đạo...nữa giờ sau...Viettel sẻ gỡi người tới...” Ngọc Nương kính cẩn hướng về Lại Đức Quang nói...

“Ừm...thằng Quân đi đâu rồi?” Lại Đức Quang hai mắt ti hí nhìn Ngọc Nương hỏi nhỏ...mắt lảo như muốn soi thũng quần áo của nàng...Ngọc Nương biết lãnh đạo muốn chi rồi...nàng cười đáp...

-“Anh ấy nói có chuyện quan trong đi gặp chú Trọng..chắc cũng xế trưa mới về tới...” Ngọc Nương ỏn ẻn đáp...khi nói hai tiếng ‘xế trưa’ cố ý kéo dài...

“-Hahaha..nữa tiếng phải không?có thì giờ mà...Ngọc Nương..em chìu anh một chút đi ..hahaha” Lại Đức Quang cười dâm dê...kéo tay Ngọc Nương...

Ngọc Nương...ánh mắt đưa tình ‘nguýt’ Lại Đức Quang...mĩm cười lắng lơ ngồi xuống trước háng lảo,đưa tay kéo phẹc mơ tuya quần xuống ,cầm cặc lảo lôi ra ngoài...nàng chỉ mút mút vài cái khỡi động cho cặc lảo cứng lên...một tay nàng cầm cặc lảo sục...rà đầu cặc lên khắp mặt nàng...thỉnh thoãng liếm liếm chứ không ngậm vào miệng...tay kia lần lần cỡi nút áo...kéo luôn áo ngực để lộ cặp vú ra ngoài...chồm lên để đầu cặc cạ vào đầu ti...tay không ngừng sục mạnh...

Lại Đức Quang nhắm mất rên rỉ...

Bề ngoài,Lại Đức Quang rất đạo mạo,gương mẫu nhưng thật ra Lại Đức Quang cũng rất dâm dục,biến thái...có điều là lão rất khôn ngoan nên hiếm người biết bộ mặt thật của lảo...Trước kia khi còn là Phó Chủ tịch tỉnh cũng vậy,bây giờ với một chức vụ nhàn hạ bên Mặt trận tổ quốc...sở thích vẩn không thay đổi...

Lại Đức Quang thích đàn bà sục cặc lảo...cạ vú vào cặc lảo khi lảo ‘phọt’...lảo muốn ‘bắn’ lên gương mặt của người đàn bà...vậy thôi...

Đối với người bình thường...chuyện nầy rất dể dàng...chỉ cần gọi gái gọi là được rồi...cở nào cũng có...nhưng kẹt cái là Lại Đức Quang chỉ thích đàn bà có chồng...chịu ‘nhãy dù’...hơn nửa phãi ‘coi được’ một chút...cái nầy mới đau đầu...

Nhưng đối với ai thì khó nhưng đối với Ngọc Nương thì không thành vấn đề...nàng là người tháo vát...quen biết rộng rãi...có bản tính ‘bà Tám’ nên rất am tường chuyện nhà người khác...thời buổi cơm áo gạo tiền...túng thiếu cần tiền là chuyện thường...không túng thiếu cũng cần tiền mua đồ xịn í mà...vì vậy ‘lân la’ tìm mồi cho lãnh đạo là nghề của Ngọc Nương...

Lúc Quân kêu vợ làm ‘môi giới’ kiếm người cho lãnh đạo... Ngọc Nương mừng rở...kiếm người thôi mà...chuyện nầy không khó...hơn nửa lãnh đạo chi rất sộp...vì thế bấy lâu nay Ngọc Nương là người cung cấp người cho lãnh đạo thõa mản thú tính...Hai vợ chồng nàng vì thế mà được hồi báo không tệ...thằng em trai của nàng ra trường được 3 năm thôi mà đã là trưỡng phòng rồi...tiền đồ vô lượng...hơn nữa nàng cũng ‘chấm mút’ chút đỉnh...thay vì 3 triệu nàng chỉ trả 2 triệu ...bỏ túi một triệu ...mỗi tháng thu nhập thêm được 4 triệu... ngon lành.

Lữa gần rơm lâu ngày cũng cháy...Lại Đức Quang thấy Ngọc Nương tướng tá không tệ,vú đít nây nẩy nét mặt dâm dâm...nên nói bóng gió...Ngọc Nương thấy chỉ là sục cặc thôi mà...bú cũng không sao huống chi chỉ là sục cặc thôi...được bỏ túi trọn 3 triệu ngon lành...ngu gì không làm?bắn trên mặt thì rửa mặt...bắn trên vú thì chùi thôi hoặc tắm thì xong xuôi...lãnh đạo thoã mãn ...mình thì có tiền...

Ngọc Nương đã có ý...Lại Đức Quang nói bóng gió...bắt đầu là thế đấy...

Quân cũng không ngờ lãnh đạo cùng vợ hắn bí mật ‘dan díu’ sau lưng hắn...nói cho cùng cũng chưa hoàn toàn bị mọc sừng...vì Lại Đức Quang chưa bao giờ đút cặc vào...chỉ sờ bóp...vả Ngọc Nương chỉ sục cặc lảo thôi...thế là từ 2 năm nay khi nứng cặc bất thình lình...Lạo Đức Quang dùng Ngọc Nương giãi quyết...

Tuy gần đây địa vị của lảnh đạo có thay đỗi,nhưng Quân nói chỉ là tạm thời...không bao lâu nhất định lãnh đạo sẻ ‘Đông sơn tái khỡi’...cứ tiếp tục phục vụ lảnh đạo cho tốt là được...Ngọc Nương nghe xong thầm cười trong bụng...dĩ nhiên rồi...không cần dặn dò mà...hihi...

...

Không quá 5 phút..dưới bàn tay ‘nhà nghể’ của Ngọc Nương...Lại Đức Quang bắn trên vú nàng...Ngọc Nương cầm cặc lão cạ khắp nơi cho khí trắng đục rãi điều trên vú...cuối cùng mút mút vài cái làm sạch đầu cặc...

-Em đi tắm ...xong ra chợ mua đồ..nếu họ đến lãnh đạo mở cửa dùm em...

-“Ừm được... em cầm 3 triệu ha...” Trong chuyện nầy Lại Đức Quang vô cùng hào phóng...gái gọi cao cấp hàng thượng đẵng...hai giờ cũng chỉ một triệu rưỡi...cái nầy...chưa quá 10 phút...sục tay... lảo cho Ngọc Nương 3 triệu...Lại Đức Quang thích cãm giác có tiền có thể sai ai cũng được...tiền thôi mà..lảo có thiếu gì...ngay cả quyền lực..lảo cũng có thể cho ...miễn là lảo để lảo thỏa mãn là được...

Nhất là Quyền nhì là Tiền...không phài vì vậy mà người ta xâu xé nhau để làm lảnh đạo hay sao?hắc hắc hắc...

...

Vừa ‘phọt’ được một cái...tâm hồn phơi phới lảo ngồi suy nghỉ nước cờ để ‘Đông sơn tái khởi’...chỉ cần phục vụ chu đáo cho cậu hai nhà họ Lý...cái chuyện lên thuyền gia tộc Lý sẻ giúp ích rất nhiều...Ừm...Lý công tử lần nầy điều xuống Cần Thơ không biết chức vụ gì...hắc hắc...tên Trần Đức kia coi bộ sắp thấy cuộc đời khốn nạn rồi...

Ngay lúc nầy có tiếng nhấn chuông...là nhân viên Viêttel gữi đến...

-“Chào chú ạ...Cháu được Viettel gữi đến...”Thu Hà nhoẻn miệng cười ủy mị khiến tim lảo đập thình thịch...

-“À..vào đi...nhờ chị xem hộ tôi sao từ sáng đến giờ tôi không thể lên mạng được”..Quang niềm nở cười toe toét...

-“Dạ ..để cháu vào xem ạ...” Thu Hà vào nhà vờ vịt đặt lại bộ định tuyến...thừa lúc lảo không để ý nàng nhanh chóng cài đặt thiết bị theo dõi,nghe lén...vào những vị trí lý tưỡng...Lại vờ vịt đi một vòng trong nhà...sau một thời gian chừng nửa giờ...Hà lấy di động gọi Thu Tâm nói nhỏ:

-Tao xong rồi...

-“OK...nói lảo thử đi” ...Thu Tâm nhe Thu Hà nói liền tháo gỡ phần mềm ‘nhiểu sóng’...

Lại Đức Quang đâu ngờ vừa mở cửa cho hồ ly vào nhà...lảo cứ len lén nhìn cặp mông tròn lẵng,bộ ngực mời gọi của nàng nhân viên Viettel mà thầm nuốt nước bọt..

-“Hihi..không có vấn đề gì lớn đâu ạ...giây cáp hơi lõng lẻo thôi...cháu đã chỉnh lại ...chú thử đi ạ...

-“Ừm..ừm..được được...”Đức Quang nghe lời kết nối vào mạng...

-“Haha..được rồi...cô giỏi thế...làm Viettel được bao lâu rồi sao giỏi thế...mấy ngườii khác tay nghề không được như cô đâu...” Đức Quang ‘nịnh’...

-“Hihi Chú quá khen cháu rồi...cháu chỉ vừa mới bắt đầu tuần rồi thôi ạ”...Thu Hà ‘khiêm tốn’...

-Úi giời ôi..thế à...này nhé...Chú thấy cô khá lắm...có muốn làm việc cho Tỉnh ủy không?..chà chà...cái phòng kỷ thuật của Tỉnh...Aizzz..Quang lắc đầu lộ vẻ vô cùng ‘bất mản’...

-“hihi..không dám phiền chú ạ..” Thu Hà ‘ngại ngùng’...

-“Phiền cái gì chứ..aiz...nầy nhé...cô về suy nghỉ đi..nếu thấy thích..cô biết nhà tôi rồi đấy...tôi sẻ nói giúp..aiz..nhân tài không thể lãng phí được...”Đức Quang ‘đạo mạo’ nghiêm giọng nói...lảo lấy lui làm tiến...con bé nầy sẻ suy nghỉ chính chắn sau đó sẻ trở lại..hắc hắc..bây giờ niềm nở quá không tốt...chỉ làm cho nó sợ...

-“Dạ vâng...” Thu Hà ‘cúi đầu nhu mì nhỏ giọng đáp...khoé miệng có nụ cười trào phúng khó hiểu...

...

Thu Hà vừa rời đi không lâu...chuông di động của Lý Đức Quang vang lên..lảo đưa tay bắt máy..nét mắt kính cẩn...

-“Lý bộ trưỡng...là tôi đây...xin hỏi ngài có chỉ thị gì ạ?”

-Haha...Đức Quang...dạo nầy khỏe chứ? Khi nào ra Hà nội vậy...đã lâu không gặp ông...ừm nè...có chuyện nhờ ông...Gia Thành của tôi không biết tại sao lại có hứng thú vào Nam xuống Cần Thơ ..haha..vậy cũng được...có ông ở đó tôi cũng an tâm...

-Lý Bộ trưởng..ông quá khách sáo rồi...xin hỏi cậu Gia Thành được điều vào vị trí nào vậy?nếu biết được sẻ tiện việc sắp xếp...

-Ừm..nói cũng đúng..nó sẻ bắt đầu từ Phó Chủ tịch huyện nào đó...chưa xác định được..chờ nay mai thôi...ừm thôi không nói nửa...có ông là tôi yên tâm rồi...lảo Quang...yên chí đi...việc của ông tôi sẻ để ý..vậy đi...

Lại Đức Quang cãm động đến rơi nước mắt....cái lảo chờ chính là câu nói nầy...

***

Một chiếc xe Toyota Innova đang đậu trước khu chung cư cao cấp Cadif Phường Hưng Phú Cái răng...trong xe có 6 người ..toàn là thanh niên trẻ... Cả bọn đang chăm chú nhìn chiếc Mercedes Benz S500 Cabriolet của Thọ đậu cách đó không xa...

-Nhớ kỷ nha tụi bây...đập gảy chân trái...đánh gãy tay phải của hắn...không được sai trái...Tuân..mầy phải nhớ làm cho ra vẻ đàn anh đó...Hưỡng ‘tắc kè’ dặn dò...

-Mầy hay tao la ‘Đức ca mình chạy’?...Hưỡng nhìn Vỏ hỏi...còn nữa...tất cả phải trùm kín mặt mới được hỏi...

-“Tao...tao lớn tiếng hơn mầy...” Vỏ hăm hỡ...

-“Nè..tao lập lại một lần từng bước một...nhớ kỷ không được sai trái...Khi thấy thằng đó...Lộc mầy nổ máy xe sẳn...5 thằng mình ... trùm kín mặt...thằng Lộc chạy xe tới trước khi thằng đó mở cửa xe nó ...5 thằng mình nhào xuống...tao với thằng tắc kè lo cái chân,Minh..mày và thằng Long lo cái tay...nhớ nha..không được đập trên đầu...thằng Tuân mầy nện sau cùng thêm vài cái...sau đó tao kều ‘Đức ca’ chạy...chúng ta cùng lên xe...zọt...ừm..thằng Lộc mầy che bản số chưa mậy?” Hưỡng tắc kè ‘chỉ đạo’...

-Che?che làm cái đéo gì..bãn số dõm mà...hắc hắc...

-Tốt...bây giờ ngồi chờ...

“-Rủi nó sung sức đụ má nhỏ nó hoài...tụi mình cũng chờ hoài sao?” Tuân nhăn nhó...

-“Bây giờ là 10 giờ..11 giờ không thấy...mình về...chờ khi khác...” Hưỡng tắc kè nhìn đồng hồ đáp...

...

“-Thiên linh linh địa linh linh...xui khiến thằng đó xuất hiện coi...cúng con gà...hắc hắc...làm xong lên thành phố chơi vài bửa tụi bây...” Lộc...hăm hở nói..

“-đúng..đúng...ba bữa là ít...chơi cho đã”...Long hưỡng ứng...cả bọn nhao nhao...

-“Tụi mầy đi..tao không đi..” Hưỡng lắc đầu...

-“Tao cũng không đi...” Vỏ cũng lắc đầu...

-“Không chứ hả hai thằng bây...đụ má ..sợ hai thằng bây luôn...đừng nói với tao là cả hai thằng mầy đều mê bà Trúc đó nhe..hắc hắc hắc...

-“Đụ má...nói bậy gì đây mầy..hắc hắc” Hưởng liếc Vỏ cười mắng...

-“Tụi tao biết hết á mầy...phê thiệt...hai thằng bây có dịp ‘song long hí phụng’ “...Lộc tỏ vẻ hâm mộ...

-“Đụ má..mầy rình?” Võ la lên...coi như gián tiếp thừa nhận nó và Hưỡng tắc kè chơi trò ‘song long hí phụng’ với Trúc...

-“Rình?cần như vậy sao? Tối hôm kia tao thấy bả với hai thằng bây ở ngoài vườn sau..hắc hắc thằng Hưởng doggy thằng Vỏ nắc miệng...đụ má phê quá là phê...ậy..không phải rình nha mậy...dưới trời đầy trăng sao...là giửa thiên nhiên á mầy..hắc hắc.”Lộc cười khả ố...

...

Trong lúc nầy...Thọ hì hục cày bừa trên thửa ruộng của ông già hắn ...hai tay Liễu cặp ngay cổ,hai chân quấu vòng eo của Thọ hổ trợ...không biết có thật sự là sướng hay không nhưng nghe tiếng rên siết của Liễu cũng đã thấy ‘phê’ rồi...

Thọ vừa nắc vừa tưỡng tượng đến Tú Nhi, đến Đồng Giao,Thụy Vủ...hình ảnh của đám mỷ nử lần lượt xuất hiện trong đầu gả...Thọ vừa nắc vừa oán giận...hắn không nuốt được cục tức nầy...mất toi 300 triệu...một cọng lông của thằng kia cũng không nhổ được...

-Ahhh..cuối cùng Thọ bắn....hắn nằm vật ra...mắt nhìn lên trần nhà...

-“Hôm nay sao mạnh vậy?” không ngờ đó nha...Liểu vừa lấy khăn giấy chùi lồn vừa cười hỏi...

-Hắc hắc..cái gói em đưa thiệt tốt...mai mốt mua nhiều một chút...ổng có xài hong?

-“Sao lại không?của ổng mua đó...ổng đưa tiền em mua...cũng nhờ người ta thôi... mắc lắm...”Liểu phân bua...

-Không sao..anh đưa tiên em mua nhiều nhiều một chút...ừm thôi anh đi đây..chiều mai anh tới nửa...

-“Nhớ đó nha... là anh nói đó....” Liểu mừng rở...

...

Thọ vừa đi về hướng xe mình vừa đi vừa gọi điện cho Túc...hắn đã gọi mấy lần nhưng thằng khốn nầy vẩn không trả lời...Đụ má...cầm 300 triệu đi chơi thì có...nói cái gì đi trốn...không dể đâu...cho mầy đi chơi cho đã đi...khi nào về thì chém thằng kia cho tao...còn nếu không ói tiền ra đây....Thọ hầm hừ...đưa tay mở cửa xe...ngay lúc nầy một chiếc xe trờ tới...cữa xe hai bên mở ra,một tốp ngưởi bịt mặt nhãy xuống...tay cầm gậy đánh bóng chày xấn tới về phía hắn...

Linh tính chuyện chẵng lành...Thọ cả kinh...quay người chạy...tiếc là không lẹ bằng người ta...

‘Rắc’...tiếng xương gãy nghe rất gìòn và rất rợn người...chân phải đau nhói lên...Thọ ngả xuống...

‘Rắc’...lại tiếng xương gãy vang lên...tay trái cũng bị đập gãy...Thọ gần như mất tri giác...

‘Đức ca chạy...CA tới...’chỉ nghe được câu nầy...hắn liền hôn mê bất tỉnh...

Chiếc xe cùng bọn người mất hút...sự việc không quá 3 phút...nhanh như chớp...

CA cũng đến thật là nhanh...đội trưởng Thắng chưa đến 10 phút đả có mặt tái hiện trường...có điều quái lạ là người đồng đội sau khi quan sát vết thương tỉ mỉ...nhìn Thắng ...nét mặt thoáng ý cười gật đầu...

...

Trường Đảng...

-“Bắt đầu trưa thứ Sáu...chúng ta khởi hành...đến địa điễm..chúng ta căng lều trại..sau đó sinh hoạt tập thể chiều Chủ Nhật nhổ trại...”Đồng Giao cao giọng nói....

-“Tất cả các tiết mục...đàn ca...tất cả mọi trò chơi....nói tóm lại sẻ rất náo nhiệt...”Thanh Nhả nói thêm...

-“Tốt..không náo nhiệt...tôi bắt cô đền..hahaha” Chỉ có Đức mới có cái gan trêu chọc mỷ nử giãng viên nầy...

”-Vô duyên”...Thanh Nhã ‘gừm’...

Ngay lúc nầy di động trong túi rung lên...Đức nhìn trên màn hình thấy có hàng tin nhắn: “mai nầy muốn chống nạng cũng không được”...

Ngay lúc nầy Thu Tâm gọi tới...

-Xong rồi sao?nếu vậy hiệu xuất làm việc thật cao ha...

-“Bây giờ mới biết sao?cho cậu nghe cái nầy ...tôi vừa mới ghi âm được...nghe xong lên lương ha...hihi”Thu tâm đùa...

-Nghe cái gì?

-Chờ chút...nè...

“-Lý Bộ trưởng..ông quá khách sáo rồi...xin hỏi cậu Gia Thành được điều vào vị trí nào vậy?nếu biết được sẻ tiện việc sắp xếp...

-Ừm..nói cũng đúng..nó sẻ bắt đầu từ Phó Chủ tịch huyện nào đó...chưa xác định được..chờ nay mai thôi...ừm thôi không nói nửa...có ông là tôi yên tâm rồi...lảo Quang...yên chí đi...việc của ông tôi sẻ để ý..vậy đi...”

-“Hihihi...sao hả?Chuẫn bị đi lảo bản...hihi” Thu Tâm ‘đổ dầu vô lửa’

-“Muốn ngồi trên đầu tao...” Chiêu nầy hay thiệt...

***
 

Xuân_Diệu

༺ Viết & Sẻ Chia ༻
614
7
Phần 49 : Một Giây Đồng Hồ Như Là Một Thế Kỷ.

-“Muốn ngồi trên đầu tao... Chiêu nầy hay thiệt...”

Sau khi nghe được cuộc điện đàm của Lại Đức Quang..Đức ngồi trầm ngâm...

Nancy nói Lý Gia Thành sẻ vào Nam, gây chuyện với mình... bây giờ ông già Bộ trưỡng của hắn vận động cho hắn xuống Cần Thơ làm Phó Chủ tịch huyện nào đó...

Một ‘bức tranh’ dần dần hình thành trong đầu...chắc chắn,hắn biết mình sau khi học xong khóa nầy sẻ được điều tới một xả,phường nào đó... Dùng cái mông cũng có thể suy nghỉ ra rỏ ràng hắn đang chờ...khi hắn biết mình đi chổ nào...hắn tới chổ đó..mục đích là ngồi trên đầu mình...lúc đó hắn là lảnh đạo còn mình là thuộc hạ...hắn muốn đì mình sao thì đì...

Đụ mẹ...thằng nầy thâm thiệt...

Tưởng hắn là mãnh long quá giang...cái con khỉ khô... Thằng già Lại Đức Quang muốn lấy lòng ông già Bộ trưởng của thằng nầy...cam làm tay sai cho hắn...như vậy nếu không có Lại Đức Quang,thằng nầy đéo là con cặc gì hết...như vậy rỏ ràng mình phải đối phó với cả hai thằng...

Ây...Thằng già Quang cho người theo dõi ...có khi nào...theo kiểu giang hồ?không có lý ,thằng kia rỏ ràng muốn qua con đường quan trường đì mình mà...không thể nào đâu...ụa...sao lại không thể chứ? thằng Thọ không phải chỉ vì ngứa mắt mà cho người chém rụng tay mình sao?Đụ má... không thể thể không đề phòng... bọn COCC nầy không có chuyện gì là không dám làm...

Cứ thế Đức hết suy nghỉ cái nầy tới cái kia...đầu óc ‘hổn loạn’...

“-Làm gì ngồi mặt bư ra vậy?”...Quyên lườm...

-Hihi..có chuyện cần suy nghỉ chút thôi..bây giờ xong rồi...à nè...chiều nay có muốn đi tập ca hát không vậy?đi chơi đi nếu rãnh...tới cho vui...

-“Muốn lắm...nhưng hôm nay không được...hơn nửa còn phải về sớm...có ba má chồng từ Hà Tiên lên phải tiếp đãi...ít nhất cũng vài ngày...”Giọng điệu Quyên hình như rất miển cưỡng bất đắt dỉ...

-Về sớm?mấy giờ chị về...có muốn Đức cho quá giang tới nhà hong?

-“Quá giang thôi hả?” Quyên ‘lườm’ ánh mắt lẵng lơ...

-“hắc hắc...

...

“-Làm gì cứ nhìn phía sau hoài vậy?” Thấy Đức thỉnh thoãng nhìn ra phía sau trong khi lái xe..Quyên ngạc nhiên hỏi...

-“hihi...coi ông xả chị có theo dõi mình không í mà..hihi...” Đức đang nhìn xem người của Lại Đức Quang có bám đuôi hay không...nãy giờ vẫn không thấy gì nên yên tâm...

-Nói bậy..nói bạ...

-Mấy giờ phải có mặt ở nhà?

-Hai giờ...chi vậy?

-Bây giờ là 12 giờ rồi...còn hai tiếng thôi...hihi...mình đi ăn cái gì nha...

-“Không đói...Đừng có làm bộ làm tịch nửa...kiếm chổ nào đậu xe đi...” Mặt hồng lên,Quyên ‘gắt’...

-ừm..hihi..được được..

Đụ trên xe nhiều lần rồi...biết nơi nào vắng người có tàng cây bóng mát...

Đức đậu xe,không tắt máy...trời bên ngoài nóng nực nhưng bên trong rất dể chịu...nó ngả người trên ghế..nhỗm mông kéo hẳn quần Jean và quần lót ra ngoài...cặc trong quần như được giái phóng ...hùng dũng đong đưa...sẳn sàng khai hỏa...

Quen rồi...Quyên cỡi áo...cỡi luôn nịt vú...vén tóc cúi đầu cầm cặc lấy lưỡi liếm liếm đầu khấc vài cái rổi ngậm vào...đầu gục gặc...cặp vú nàng bị bàn tay nó nhồi bóp thành đủ mọi hình dạng...được một lúc tay nó luồn vào quần nàng ...chạm vào đám lông mềm mại... xoa bóp,khều móc một hồi...ngón tay thăm dò tận hang sâu ẫm ướt...

Quyên quằng mình uốn éo....tốc độ gục gặc đầu nhanh dần...Đức đưa tay tuột quần nàng ra ngoài...

-Lên đi...

-“ửm”...Quyên choàng hai chân qua người Đức,lấy tay cầm cặc rà ngay cửa hang...ngồi xuống...cặc chui vào lút cán..hai mắt nàng nhắm lại...bặm môi cố kìm tiếng rên rỉ..từ từ sàng mông...cỡi ngựa...Quyên ghì mạnh đầu tóc Đức sát vào ngực mình ...nó bú hai đầu ti nàng như con nít bú vú mẹ.

...

***

-Nà...Tuấn Hào...hắc hắc chúng ta trong tình trạng ‘âm thịnh dương suy...hắc hắc...anh song ca với các cô mỗi người một bản ha...chịu khó chút đi...cô Ngọc Lệ,Ngọc Thúy,Đồng Giao,Thanh Nhả,Thụy Vủ,Tâm Đoan...Tuấn Kiệt cũng vậy...tôi cũng vậy..sau đó thì tam ca...tứ ca...hôm nay tập chung...sau đó về nha các anh chị tự tập riêng...lấy giọng,giử hơi...OK? có ý kiến gì hong?Tuấn Hào ...anh cũng nên đem cây đàn của anh theo..thấy cô Thanh Nhả hong?đây là lúc anh thể hiện...sau nầy mới giỏi lên được..có anh Triều đây chỉ dẩn..bảo đãm sè tiến bộ...hihi..

‘Đức ca’ quên mình là nhỏ tuổi nhất trong đám..thao thao bất tuyệt nói như ‘ra lệnh’...nhưng chẵng ai phật ý...rắp rắp nghe theo...thứ nhất là biết hắn có tài...thứ hai hắn rất bá đạo...nhìn kìa Tú Nhi,Thụy Vủ nổi tiếng ‘chằn’ còn bị lép vế...vì vậy không ai ngu gì đi kiếm phiền toái...hơn nửa bình thường hắn rất dể chịu...không hống hách...

Hai anh em Tuấn Hào,Tuấn Kiệt càng lúc càng tỏ ra thân thiết với Đức...hoàn toàn không còn chút vẻ hào nhoáng thiếu gia nhà giàu cao cao tại thượng nữa...Tuấn Anh có nói..không chỉ một lần mà cứ thỉnh thoãng là nhắc đi nhắc lại...không thể nhìn người với cái mả bề ngoài...kinh nghiệm lần trước lúc Tuấn Kiệt bị bắt đã làm cho tâm lý cả hai thay đổi nghiêng trời lệch đất...

-“Tú Nhi..cô cũng tham gia hát hò chứ hả?chẵng lẻ làm MC hoài?” Đức đang thao thao bất tuiyệt ..thấy Tú Nhi đứng gần bên cười cười liền ‘đề nghị’...

-“Tôi? Hát không được hay lắm”..Tú Nhi ‘màu mè’ e lệ ...

-“Ừm ..cũng phãi..vậy thì thôi...” Đức ‘lạnh nhạt’ cười hinh hích ...con gái nào cúng muốn được vuốt ve quỳ lụy...Tú Nhi nầy ..hihi...cũng muốn làm bộ làm tịch ha...

-“Anh..” Tú Nhi tức khí..thở phì phì...lẻ ra hắn phải ‘cổ vủ’nàng vài câu...thúc giục nàng mới phải...cái nầy ..cái nầy...

-“hihi...haha”...cả bọn nghe Đức nói..lại thấy Tú Nhi ‘lọt’ bẩy ...không nhịn được cười...

-“Tú Nhi....em đừng chấp nhất với hắn...hắn là như vậy đó...” Đồng Giao cười...lấy ‘kinh nghiệm bản thân’ ra khuyên nhủ...

“Ối giời ôi..Tú Nhi à..giọng cô thanh lắm..chắc là sẻ hát hay lắm..sao lại không thử...hihi..có phải muốn nghe nói vậy không?vậy thì tôi nói đó..hài lòng chưa?” Đức cười hi hi trêu chọc...

“hihi..” Cã bọn lại một phen cười nghiêng ngả...Tú Nhi ‘xụ’ mặt một chút cũng cười theo...mắt ‘lườm’ hắn..”cái mặt đáng ghét”...

-Nà tôi có ý nầy..các vị suy nghỉ một chút..thay vì một hoặc hai MC...các anh chị em còn lại thì là ca sỷ...bây giờ chúng ta thay đổi...ví dụ như tất cả là MC và tất cả củng là ca sỷ ...Thấy sao?được hong?

Nói đến đây nó ngừng...nhìn mọi người...thấy nét mặt ai cũng mờ mịt...

-“Không hiểu cậu nói gì...đừng úp mở nữa...giãi thích cho mọi người nghe đi..” Hương,Bà chủ giàn nhạc ‘lườm’ trong ánh mắt đầy xuân tình...nàng ước gì chỉ có hai người...sẽ hành hạ hắn...dùng hắn làm ngựa cởi...

-“Ừm..được được...là vầy...trước giờ thì MC ra giới thiệu,vui đùa vài câu...sau đó giới thiệu ca sỷ sắp tới ca bãn nhạc gì,của tác giả nào...mấy chục năm nay không thay đổi...cách nầy hình như lổi thời rồi..hơi nhàm chán...”Nói tới đây Đức ngừng lại...cho mọi người có thời gian ‘tiêu hóa’

-“cũng đúng”...Thụy Vủ gật đầu...sau đó Đồng Giao,Thanh Nhả...mọi người bắt đầu hiểu...

-Nếu bây giờ..chúng ta mở màn với một liên khúc...tất cả mọi người cùng hát,mỗi người một câu...chúng ta ra hết...khi hát xong bản nhạc đầu tiên..cùng nhau chào khán giả..sau đó chúng ta ngồi nói chuyện như một gia đình..trước mặt khán giả...cứ thế mà đơn ca,song ca ...không cần phải do MC giới thiệu... ví dụ...ừm ...tôi đề nghị Đồng Giao hát,sau đó Đồng Giao gợi ý Thanh Nhả hát...vâng vâng...làm như vậy...không khí sẻ thân mật hơn..

-“Được đó..ý kiến hay...tôi đồng ý...” Tú Nhi ‘vổ bàn’ quyết định...mọi người cũng nhao nhao gật đầu...

-OK...nói chuyện xong rồi...bây giờ chia ra tiếp tục tập dợt...ai với anh Triều,ai với tôi...haha.Thụy Vủ..bản ‘Đừng xa em đêm nay’ thế nào rồi...Tú Nhi..chọn bài đi...xong Thụy Vủ là tới cô đó...

...

Tối đêm nay Đức về sớm...cũng nên đạo đức một chút..hai người ‘vợ’ vừa có tin mừng ...đi sớm về khuya thật là không phãi là người mà...ít ra cũng phãi dăm ba bửa mới là phải đạo...

Kiều Nga,Kiều Chinh không có trong phòng..cả hai đang ở trong phòng Nancy...ba chị em đang cười nói ngay trên giường...

-“Phải rồi..như vậy mới được..hihi..người một nhà phải ngủ chung cho vui”...Đức cười hớn hở..trong bụng nghỉ thầm ‘ở hiền gặp lành’...trời giúp ta.

-“Đừng có hòng..anh nghỉ tới đâu rồi?”...Kiều Nga ‘trừng mắt’...nàng như đi guốc trong bụng Đức..

-“Nghỉ cái gi chứ..hihi..em đừng có đổ oan cho người tốt..anh chỉ muốn nằm chính giửa hai đứa con anh thôi mà...hihi..bên trái một đứa...bên phải một đứa kẻ chuyện cho chúng nghe..hihi..khoa học gia có nói làm như vậy mai nầy đứa nhỏ sẻ thông minh hơn người...”

Đức hihi haha nói nhăng nói cuội...miệng nói một đàng đầu nghỉ một nẽo...nó đang nghỉ nếu được nằm giửa,tay trái,tay phãi đều được xoa lồn mỷ nử...không biết cãm giác ra sao ta? Nghỉ tới cũng thấy đã rồi... Nancy,Kiều Chinh biết nó ba hoa con chích chòe nhưng trong lòng thấy ngọt ngào...

Kiều Nga thì khác...trong lòng đang âm mưu..tối nay ‘bắt cóc’...thực hiện câu ‘đêm 7 ngày 3 ra vào chưa kể...cả ngày không có gì ..nhất định đêm nay phải 10...lần mới chịu...Kiêu Nga nhất định cũng phải có thai...vì vậy nghe Đức nói... mặt biến sắc..nếu ngủ chung phòng...không được rồi...làm sao được chứ? Tuy cái gì nàng cũng làm...nhưng trước mặt chị em mình...Kiều Nga chưa đủ ‘trình độ’ mặt dầy...

-“Hôm nay anh về phòng Kiều Nga mà ngủ...” Nancy ‘nháy’ Kiều Chinh....nàng làm sao không hiểu em gái đang nghỉ gì nên ‘trợ giúp’ một tay...

-“Đúng.đúng...anh phải có nghỉa vụ với chị Kiều Nga...” Kiều Chinh ăn nói không khéo...nói toạt móng heo tâm sự của Kiều Nga khiến nàng thẹn đỏ mặt cúi đầu như cô gái nhu mì ...trông thật đáng yêu...chứ không phải là nhân vật số 1 của huyện Cờ đỏ...

-“Đúng ha...Đồng Chí Kiều Nga...tối nay chúng ta có nhiệm vụ chính trị phải làm..nhất định phải đạt yêu cầu mới được...vầy đi..mình bàn kế hoạc suốt đêm ha”...Đức ‘nghiêm giọng...’

-“Vô duyên..cái gì ...cái gì mà ‘nhiệm vụ chính trị’..anh..anh thiệt là không nên nết,,,” Kiều Nga hai má đỏ ửng ngượng ngịu...‘gắt’..

Hihi...haha... Nancy,Kiều Chinh bật cười...

***

UBND Thành phố Cần Thơ...

Buổi họp thường lệ sáng hôm nay...hầu hết mọi người đều có mặt đông đủ...không khí rất quỷ dị,không bình thường...mắt người nầy nhìn người kia...ánh mắt có vẻ hí ha hí hững...dường như có chuyện gì vui...

-Quí vị có gì bổ sung không?

Sau khi Chủ tịch Vân vừa dứt lời..Bí Thư Hải đằng hắng vài cái ...theo thông lệ,lão nhìn quanh hỏi ...thông thường chẳng có gì cả nhưng hôm nay mọi người điều biết ..có chuyện lớn đã xãy ra...mọi người ai cũng phấn khích chờ coi kịch...

Giám đốc Sở Nội Vụ Lê Đức Long mặt đen như đít nồi...thằng con bị người ta đánh gãy tay gãy chân...tình trạng vô cùng thê thãm,cã xương tay xương chân gãy nát...sau nầy suốt đời ngồi xe lăn...tương lai u tối...Cũng may...trời cao có mắt,một trong hung thủ vô tình gọi tên hung thủ cũng là kẻ chủ mưu...Thằng Trần Đức nầy phải chết...có như vậy Lê Đức Long mới hả dạ...thằng con lảo chính tai nghe được...cho dù có bịt mặt thì sao?để coi ai có thể che chở thằng khốn nạn nầy...

-“Quí vị tôi xin nói vài câu...”Đức Long đằng hắng vài cái...nhìn quanh với ánh mắt âm lãnh...ánh mắt dừng lại trên người Dương Đại Hải...

-“Long Giám đốc..có gì xin cứ nói”...Bí Thư Hải nghiêm túc nhìn Đức Long mời lảo phát biểu...liếc nhìn 3 người Phó Bí Thư Việt,Chủ Tịch Vân và Phó Chủ tịch Thảo...Hải yên tâm...’phe ta’ trong UBND chiếm những vị trí đầu nảo...với sự trợ giúp của ba người nầy...Hải sẳn sàng ém chuyện...chuyện lớn hóa nhỏ...chuyện nhỏ hoá không...

Vân và Thảo bình thường hay đấu đá nhau,nhưng chỉ trong phạm vi nói móc,tranh phong trong những vấn đề nhỏ nhặt...đụng chuyện liên quan tới ‘hắn’...vô tình trở thành ‘đồng minh’...dù sao cũng cùng một phe,sẳn sàng bảo vệ ‘hắn’,Phó Bí thư Việt cũng cùng tâm trạng...giởn hoài...muốn hạch tội Trần Đức?hắc hắc...nằm mơ thì được...

Nhưng cả bọn 4 người cũng không ngờ còn có thêm người khác...

Yến...Chủ tịch tỉnh Phu nhân cũng là Giám đốc Của Sở Công thương trong lòng cười lạnh...muốn động tới ‘cục cưng’ của bà?không có cửa đâu...

Lê Đức Long từ Đà Nẵng xin điều vào Nam,xuống Cần Thơ không bao lâu...biết Trần Đức có chút thế lực...nhưng lảo có nằm mơ cũng không nghỉ rằng trước khi lảo mở miệng...đã có 5 họng súng đang chĩa nòng về phía lảo để ‘bóp’ cò...

-“Bí Thư Hải....Chủ Tịch Vân...xin phép hỏi một câu...dưới bầu trời của thành phố Cần Thơ nầy có còn là bầu trời của Đảng nửa hay không? Xin lổi ..tôi phải nói một câu...hình như không phải...

-“Giám đốc Long....xin anh thận trọng lời nói...” Chủ tịch Vân nghiêm sắc mặt...

-“Chủ tịch Vân...các vị...các vị có thể nói là Lê Đức Long tôi quá đáng...cho rằng như vậy đi...nhưng tôi thật không hiểu...trong thành phố nầy...có người ngang nhiên hành hung đánh gãy tay,gãy chân của một cán bộ của nhà nước...”...lảo dừng lại một vài giây...nhìn quanh phòng họp...chờ mọi người ‘tiêu hóa’ lời vừa nói của lảo...

“Người đó là con tôi...Phó Trưởng phòng Cục Công thương...quí vị đừng hiểu lầm...tôi không vì đứa con mình mà lên tiếng...mà là vấn đề trị an của thành phố nầy...vấn đề quá nghiêm trọng...thanh thiên bạch nhật...hành hung cán bộ nhà nước gây ra thương tích trầm trọng...quí vị...người nầy cần phải bị nghiêm trị...”

Lê Đức Long đập lên bàn...’chát’..tiếng kêu vang dội trong phòng họp...lảo đứng lên..mặt bừng bừng khí thế...oai phong lẫm liệt...

-“Long Giám đốc...chuyện của Thọ trưởng phòng tôi cũng có nghe qua...anh bình tỉnh lại...hiện nay CA thành phố đã vào cuộc...họ đang điều tra...” Phó Chủ tịch Thảo nhíu mày...tỏ vẻ không đồng ý với kết luận quá ‘vội vàng’ của Long Giám đốc Sở Nội vụ

-“Đúng đó...tôi nghỉ chúng ta phải chờ kết quả của CA....xem họ điều tra thế nào...” Phó Bí thư Việt gật đầu tán đồng...Trưởng CA thành phố là người cùng phe..hắc hắc...

“-Các vị..thằng con tôi...chính tai nó đã nghe một tromg những đồng bọn kêu lên ‘Đức ca...chạy mau’...như vậy còn giả được sao? CA vào cuộc điều tra...điều tra tới bao giờ? ’Đức ca’...các vị có nghe rỏ chưa? ‘Đức ca’....rỏ ràng là xả hội đen đang hoành hành thành phố nầy...” Lê Đức Long lớn giọng...

“-Long Giám đốc....không thể nghe lời nói của 1 bên được...” Vân Chủ tịch trầm giọng...

“-Chủ tịch Vân...ý của chị là thằng con tôi nói dối?” Lê Đức Long gằn giọng...kiên quyết đi tới cùng...

“-Tôi không có ý nầy... tôi chỉ muốn nói cho anh biết là làm việc gì cũng phải có trình tự...vậy thôi...tôi thông cãm anh...nhưng là cán bộ cao cấp...anh nên tin tưỡng vào hệ thống của chính quyền...lấy đại cuộc làm trọng...không nên chủ quan” Chủ tịch Vân nghiêm giọng...khí thế trấn áp Lê Đức Long...

Giám đốc Long tức khí..lảo quay qua Giám đốc Yến...cho tới giờ phút nầy chưa nói một câu...

-Yến giám đốc...xin chị nói một lời công đạo...

-Long đồng chí...tôi nghỉ việc nầy anh cứ để CA làm việc...nôn nóng làm gì...

Yến Giám đốc Sở Công thương nói câu nầy không những Long sửng sốt mà đám người Dương đại Hải cũng chấn kinh...không hiểu từ lúc nào vị Chủ tịch tỉnh phu nhân ‘về phe ta’ vậy? qua cụm từ ‘đồng chí’ rỏ ràng Yến giám đốc Sở Công thương đang bất mản,không hài lòng với lảo Long...chuyện gì đây?...Phó Bí thư Việt cũng mù mờ....không hiểu trong bụng Phu nhân Chủ tịch tỉnh nầy đang nghỉ gì...

Đàn ông thì ‘nông cạn’ hơn đàn bà...Vân,Thảo không hẹn liếc nhìn nhau trong một giây...đàn bà thường nhạy cãm,bản tánh lại đa nghi...trong đầu liền nghỉ :’có thể nào?..không chứ hả?tên kia ngay cả phu nhân của Chủ tịch tỉnh cũng ‘xơi’ rồi?
Long cứ tưởng Yến sẻ về phe mình...nhưng nghe giọng lạnh lùng của Yến Giám đốc...lảo ngẩn ra...nhất thời nhìn 1 vòng trên bàn hội nghị như muốn tìm đồng minh ...Các người nầy lại chăm chú nhìn ly cà phê hoặc ly trà trước mặt rất nghiêm túc...làm như cố khám phá chuyện bí ẩn tìm tàng trong đó vậy...

Ngay lúc nầy có tiếng gỏ cửa phòng họp nhè nhẹ...vài giây sau Thư ký Yến mở cửa phòng họp lắc mông đi vào..(trùng tên với Yến của Đức và Chủ tịch tỉnh phu nhân cũng tên Yến xin xem những phần trước…)

-“Có chuyện gì?” Bí Thư Hải nhìn thư ký mình hỏi...lẻ ra giờ nầy lảo cũng đang hưỡng thụ khẩu kỷ của thư ký mình nhưng buổi họp kéo dài do thằng Đức Long không biết trời cao đất rộng nầy...Hải bực mình, bất mãn...

“-Bí thư...có Trưởng và Phó Trưỡng CA đang ở bên ngoài muốn gặp Giám đốc Sở nội vụ nói có việc gấp cần báo cáo...” Yến nhỏ nhẹ nói..giọng nói như chim sơn ca hót ríu rít trên cành nghe mê mẩn lòng dâm dê của các lãnh đạo đang có mặt trong phòng họp...

-“Tốt...” Bí Thư Hải...Chủ tịch Vân...không cần phải chờ đợi nửa...thật là đúng lúc..các vị nghỉ sao?”Giám đốc Long mừng hết lớn...lảo tin rằng chỉ lảo đối chất vài câu...những người nầy sẻ vô phương ngụy biện cho thằng kia...

Bí thư Hải mặt đen như đít nồi...sắp ém được rồi sao thằng Tùng và thằng Vinh lại đến đây?ngu như heo mà....lảo liếc nhìn Chủ tịch Vân...

Chủ tịch Vân cũng đang sững sốt nhưng nghỉ lại chắc có biến chuyển khác rồi..thằng Vinh không ngu như vậy...

-“ Vậy cũng tốt...chắc có kết quả sơ bộ rồi...vậy cứ nghe họ báo cáo rồi mình quyết định sau cũng không muộn”...Chủ tịch Vân nhìn Bí Thư Hải gật đầu...

“-Ừm...mời họ vào đây”...thấy Vân gật đầu..Hải quay qua Thư Ký gật đầu nói...

-“Vâng Bí thư”..Yến quay người lắc mông đi ra...

Long phấn khích...để coi với bằng chứng đầy đủ..ai còn dám bao che nửa không...hừ...

“Hai vị...Bí thư mời hai vị vào...” Yến cười ủy mỵ..nói xong quay người dẫn đường,cặp môi gợi cãm...nét mặt quyến rủ khiến cặc trong quần Phó Vinh giựt giựt...gã thầm nuốt nước bọt...Vinh cũng biết là gái trong UBND đẹp cở nầy thì không tới phiên mình..tuy nhiên nhìn cũng được mà...

-“ Ừm..cám ơn cô...” Tùng nhả nhặn cám ơn quay qua giục Vinh :“đi đi...”khiến gả sực tỉnh hồn vía...vội vả bước theo ...

“-Bí Thư,Chủ Tịch..các vị ..xin chào...” Thấy trong phòng họp ngoài Bí Thư Hải,Phó Bí Thư Việt,Chủ tịch Vân,Phó Chù tịch Thảo và các Phó Chủ tịch thành phố khác còn có rất đông đủ các Giám đốc các Sở,Cơ quan...Tùng ,Vinh hơi nghiêng người chào...

-“Haha..Xin chào...hai anh cực khổ rồi”..Bí Thư Hải lề mề khách sáo...

-“Có chuyện quan trọng gì báo cáo à...sao có vẻ gấp rút vậy?” Chủ tịch Vân trực tiếp vào đề...

Lê Đức Long chỉ chờ có vậy...tuy nóng lòng nhưng lăn lộn trong quan trường,cũng biết kiềm chế...nghe Chủ tịch Vân hỏi...lảo nóng lòng vểnh tai nghe...

-“Chuyện Phó Trưởng phòng Thọ bị hành hung..chúng tôi đã tỉ mỉ điều tra qua...theo cư dân trong vùng..đêm trước Phó Phòng Thọ có qua đêm tại nhà của một người phụ nử...sáng hôm sau khi ra khỏi nhà liền bị hành hung...nhóm hung thủ hình như biết trước và chờ Phó Trưởng phòng Thọ ...”

Tùng từ tốn tường thuật tình hình...thực ra Tùng đang theo kịch bản của Đức dựng ra mà từ từ đưa Lê Đức Long vào tròng...

-“Tùng Trưởng quan...Con tôi đả chính tai nghe được chân hung cũng chính là chủ mưu...một người tên Trần Đức...các người đã bắt giử hắn chưa?”Lê Đức Long nói như quát...cái gì qua đêm với một người phụ nử?rồi sao?con lảo đâu phải là con nít...ngủ với ai lại không được?có liên quan gì?...

“-Giám đốc Long...chúng tôi đá có điều tra qua rồi...sáng hôm qua..lúc Trưởng phòng Thọ xãy ra chuyện...Trần Đức đang ở Trường Đảng...có đến mấy chục người có thể làm chứng cho vụ nầy...cho nên...chuyện Trần Đức đích thân hành hung là không thể nào?”...Vinh lể phép đáp lời nhưng ánh mắt thoáng lướt qua Chủ tịch Vân thoáng ý cười...cái nầy chỉ có hai chị em mới hiểu...

-“Anh nói như vậy ..ý nói là thằng con tội bịa đặt vu khống cho Trần Đức rồi”... Lê Đức Long ánh mắt âm lãnh nhìn Vinh...lạnh lùng gằn giọng

“-Chúng tôi không phải là có ý nầy...chúng tôi nghi ngờ có người muốn vu khống cho Trần Đức...động cơ là gì?chúng tôi muốn hiểu rỏ...vì vậy mới lần mò đến nhà người phụ nử kia...” Tùng thay Vinh từ tốn đáp lời..cả hai phối hợp vô cùng ăn ý...câu chuyện mạch lạc khiến mọi người trong phòng họp vốn đã chú tâm lại càng tập trung cao độ...

“-Vậy các anh tìm ra được gì?” Phó Bí thư Việt hiếu kỳ...

-“Chúng tôi đã tìm ra được một ít đầu mối...vì vậy mới tìm đến đây gặp Long Giám đốc để làm sáng tỏ vài vấn đề...” Tùng nhìn Lê Đức long với ánh mắt ‘nghi hoặc’...

-Vấn đề gì? Lê Đức Long sẵn giọng hỏi...đầu óc lảo đang hoang mang...không phải Trần Đức?vậy là ai?thằng Thọ nhất quyết chính tai nghe được mà...hay là bọn nầy cá mè cùng lứa muốn bao che?

-Phó Phòng Thọ thường lui tới căn hộ..có quan hệ trai gái với một phụ nử...người phụ nử nầy ờ trong căn hộ ...cô ta chỉ mới 15 tuổi...mà chủ căn hộ là Long Giám đốc...vì vậy...

Lê Đức Long cãm thấy sống lưng lạnh toát...lúc con lảo xãy ra chuyện..sau khi nghe tên ‘hung thủ cũng là chủ mưu’,lão nóng lòng muốn bắt Trần Đức nên quên đi những ‘yếu tố chết người’...bây giờ thì hay rồi...sắc mặt lảo từ trắng sang đỏ ,rồi xanh mét...

Mọi người không còn tha thiết gì với cái tình tiết ai đánh ai nữa...một bức tranh sống động hiện ra...con nít cũng còn thấy huống chi những người ngồi trong phòng nầy đều là ‘tinh anh’ của cáo già...

Hai cha con Lê Đức Long cùng chơi một lổ...Lê Đức Long ‘kim ốc tàng kiều’...lại bị thằng con ‘qua mặt’

‘Hừ’...Giám đốc Sở Công thương hừ lạnh...

Chủ tịch Vân nhếch mép cười...

Phó Chủ tịch Thảo bỉu môi...

Phó Bí Thư Việt ‘ngượng ngùng’ nghỉ bụng...’Lảo Long à...thiệt làm mất mặt đàn ông a...bị thằng con cắm sừng...

Các người khác nét mặt ‘nghiêm túc’ hình như đang suy nghỉ điều gì khác...

Bí Thư Hải ‘bối rối’ chưa kịp phản ứng thì...

‘Bịch’....Lê Đức Long ngã xuống ...lảo là cáo già...trong tình huống nầy ‘bất tỉnh’ là giải pháp duy nhất để ‘thoát thân’...vì vậy Lê Đức Long ngả xuống ‘bất tỉnh’...

“Người đâu...mau gọi xe cứu thương”....Phó Chủ tịch Thảo ‘to’ mồm gọi...ánh mắt cười khinh miệt...

-“Mau..mau coi ông ấy thế nào?” Bí thư Hải làm bộ ‘quan tâm’...lão Long ra tuyệt chiêu để ‘chạy’...chiêu nầy ai cũng biết...thôi thủ hổ trợ lảo mốt chút..hắc hắc ...

-”Bí thư Hải,Chủ tịch Vân..tôi còn có chuyện quan trọng muốn báo cáo..cách đây nửa giờ trên mạng phây bù đã phát tán chuyện Giám đốc Long và Phó phòng Thọ...”...nói đến đây Tùng ghé miệng nói nhỏ bên tai Bí Thư Hải :”họ nói hai cha con cùng ...cùng chơi một lổ...”

.Dương đại Hải sửng sốt nghỉ bụng :con mẹ nó..ai..ai mà lợi hại như vậy?phen nầy hai cha con thằng Long coi bộ tiêu rồi...

-Ráng nhắm mắt thêm chút nửa đi Long giám đốc..xe cứu thương sắp tới rồi..

Nghe lời Bí Thư Hải...Phó Vinh ngồi xuống ‘xem xét’ tình hình của Lê Đức Long... nhân lúc mọi người đang ‘náo loạn’…Vinh nói vừa đủ cho lảo nghe...

Lảo có nghe hay không thì khó biết được...chỉ thấy hai mí mắt lảo giựt giựt....

***

Cùng thời gian...Thị xả Cao Lảnh Đồng Tháp...Sở CA...

“-Lảo Sơn...anh thật là may mắn...có số hưởng phước...aiz...không có ai như tui,,bây giờ muốn vui thú điền viên như anh cũng phải chờ ít nhất 20 năm nữa...aiz...” Quốc,quyền Trưởng CA Cao Lãnh ‘lắc đầu ngao ngán’ nhưng mọi người chung quanh ai cũng biết hắn đang đắc chí...

-“Lảo Quốc...không cần phải khách sáo đâu...ba mười năm Hà đông..ba mươi năm Hà Tây...haha..” Ngọc Sơn hihi haha căm giận nghiến răng nghiến lợi ‘trả đủa’...

-“Úi giời ôi...Đồng Chí Ngọc Sơn sao anh lại nói thế...hôm nay là ngày vui của Trưởng quan Định Quốc...lời lẻ ấy kiêng được thì nên kiêng...úi giời ôi”...Chánh văn phòng UBND liếc nhìn Sơn với ánh nắt khinh thường ..trách móc...

Hôm nay là tiệc rượu tiển đưa Trưởng CA đương nhiệm Ngọc Sơn ‘về hưu’ và cũng là tiệc mừng cho La Định Quốc thuận bườm kế vị...nói cho ngay...Trần Ngọc Sơn bị cho về vườn...lảo sẻ đi nhiệm một chức vụ vô cùng nhàn hạ cho hết kiếp nầy...

Hai tuần trước là Chủ tịch tỉnh Vủ Văn Đương,tuần vừa rồi là Chánh Án Phạm Trung Trực...lần này chính là lảo...Trần Ngọc Sơn không cam lòng...20 năm nay..tiền hô hậu ủng...lời nói của lảo như thánh chỉ...ai dè một sáng một chiều..bỗng nhiên tan thành mây khói...

Tàn trử,buôn bán độc phẫm mà được kết quả hiện tại...có thể coi như là tốt lắm rồi...Vủ văn Đương,Phạm Trung Trực đều nói vậy...thay vì đi tù...nhưng cũng nhờ sự can thiệp của đại lảo ở Trung ương...Hà nội...chuyện lớn quá nhỏ..chuyện nhỏ hóa không...Cả ba được cho về vườn...

Nguyên tắc là xấu che,tốt khoe...cũng chỉ vì đại cuộc...

Chủ tịch Vủ Văn Đương đã về Hà nội...Chánh án Phạm Trung Trực cũng đã về Huế nghe nói cả hai sắp bay ra nước ngoài...không biết Âu Châu,Mỷ Châu hay là Úc Châu...

Trần Ngọc Sơn khinh thường...cuộc sống ở nước ngoài có gì tốt?lâu lâu bay qua Âu châu...chơi đỉ thì còn được coi như thay đổi không khí..nhưng cũng đâu bằng ở Việt Nam...ai cũng thích lồn bọn gái da trắng nhưng Ngọc Sơn chỉ thích lồn Á đông...trước đây bú cặc là ‘nghề’ của đàn bà da trắng..ngày nay chưa chắc nha...

Nói tóm lại...nay đã mất hết rồi...

Người đi trà lạnh...nhưng lảo chưa đi..trà cũng đã lạnh rồi...

Những thằng xum xoe nịnh bợ lảo trước kia nay nhìn lảo không tới nửa con mắt,mụ chánh văn phòng xưa kia chỉ cần lảo gật đầu..mụ liền qùy trước háng lảo mà bú cặc miệt mài...vậy mà vừa rồi buông lời mỉa mai...

Ngọc Sơn là người cố chấp...lảo không cam lòng...phải trả thù...Trần Ngọc Sơn không phải Vủ văn Đương,Phạm Trung Trực..người ta đạp lên đầu cũng chịu được...đụ má thằng nào con nào gieo gió phải cho tụi nó gặt bảo...

Ngọc Sơn hai mắt đỏ ngầu...thừa lúc không ai chú ý ...mà cũng chẳng ai chú ý đến lảo...họ đang tâng bốc thằng chó La Định Quốc kia...lảo bước ra ngoài lấy di động ra gọi...

-“Lảo đại...đúng lúc tụi nầy cũng sắp sửa gọi anh...” phía bên kia một giọng cung kính vang lên...giọng điệu rỏ ràng là thuộc dân giang hồ tứ chiến...

“Tụi bây ra sao rồi?không thấy có động tịnh gì vậy?” Sơn nóng lòng...giọng cộc lốc...

-Có tình huống mới...hôm qua tụi nầy khám phá ra có người theo dõi thằng đó nên chưa ra tay...xem ra thằng nầy có rất nhiều kẻ thù...

-Có biết là ai không?

-Cái nầy thì chưa...nhưng cũng là tay xoàng thôi...bọn nó theo thằng kia...không biết tụi em đang bám theo sau ...nếu muốn biết họ là ai,làm việc cho ai cũng phải ít nhất hai ba bửa...

-“Không cần đâu..ai cũng mặc kệ..đụ mẹ hai thằng bây dứt điễm nó cho tao...” Sơn lạnh lùng ra lệnh...

-Yên chí đi đại ca...ngày nầy sang năm là ngày giổ của nó...

-Tao không cần biết...nó không chết thì hai thằng mầy đừng về...

...

-“Hắc hắc hắc...Kiều Nga đêm qua sung hết biết nha...quá đã...”Đức vừa lái xe vừa huýt sáo...tuy đêm qua ít ngủ nhưng tâm hồn phấn chấn vô cùng yêu đời khi nhớ tới biểu hiện của Kiều Nga đêm qua...cứ như là muốn ‘vắt’ hết tinh lực của mình í...nhìn không ra nha...không ngờ cà nanh dử ha...

Đang đắc ý ...Đức sa sầm nét mặt...hình như bị theo đuôi nửa rồi...ụa..hình như không phải,chiếc xe nầy Mazda CX8... chiếc xe hôm kia là Toyota...chắc mình quá đa nghi rồi...

Tuy vậy nhưng Đức vẩn cho xe chạy về hướng cầu...thử đi qua phía Vỉnh Long xem sao...liếc nhìn kiếng chiếu hậu...chiếc Mazda CX8 vẫn theo phía sau...đúng lúc nầy chiếc Mazda đổi làn đường sang bên trái...tăng tốc độ...

“Ouf...không phải theo mình...mẹ kiếp...làm giựt gân cha nội”...Thấy chiếc Mazda chuyển làn đường vọt lên...Đức thở phào..giãm căng thẵng...nếu theo thì bám ở phía sau đâu có vượt lên...vì vậy khi chiếc xe vừa ngang tầm,Đức quay đầu sang trái cười định mĩm chi...

Nhưng miệng chưa cười sắc mặt đã đại biến...một gương mặt khả ố nhìn nó cười...và một họng súng đen ngòm chỉa ngay nó ...theo phản xạ sinh tồn...chân ga nó đạp lút cán...chiếc xe rít bánh chồm tới cùng một lúc tiếng súng nổ,tiếng kiếng bể...

Tiếp theo đó là một cái rầm...xe nó bị một chiếc xe khác đụng phía sau...đầu xe va chạm vào mãng bê tông ...móp méo thãm hại...

Mặc cho đầu chãy máu...nó nhìn phía trước...chiếc xe kia cũng đã dừng ,hai tên ngang nhiên xuống xe chạy về hướng nầy...súng trên tay..rỏ ràng muốn lấy mạng nó...không chậm trễ..nhanh như chớp,Đức phóng qua lan can cầu...nhãy...ùm xuống sông...chỉ cần vài giây là chạm mặt sông ,trong khi lơ lững tai nó nghe nhiều tiếng nổ...lúc nầy Đức cãm thấy một giây đồng hồ lâu như một thế kỷ...

“-Đụ má...thằng nầy lẹ thiệt...đéo biết có trúng phát nào không nữa”.Gả mập lùn vừa thở hổn hển vừa chửi thề...

-“Tao cũng đéo biết..dọt lẹ mầy...tính sau...tụi CA tới bây giờ...” Gả ốm cao hối thúc...trên cầu nhiều xe dừng lại...chiếc xe của Đức ca móp đầu,móp đuôi ..kiếng bể...đầu xe đang bốc khói...phía sau vài chiếc xe thắng không kịp hút đít lẩn nhau...

Tai nạn liên hoàn trên cầu Cần Thơ...

Buổi sáng,người trong biệt thự thường thức sớm,xuống phòng gym tập thể hình khoãng 1 giờ ...sau đó tắm rửa,tập họp tại phòng ăn...uống cà phê ăn sáng...Kế tiếp ai có nhiệm vụ gì thì đi làm..Ngọc Như đưa Bí Thư Kiều Nga đến UNND huyện Cờ đỏ...

Nancy hoặc lên mạng xem xét tình hình...hoặc xem tv...đôi khi chuyện trò bàn thảo cùng các chị em cũng là thuộc hạ...hôm nay nàng không lên mạng,cũng không xem tv...đang đọc tạp chí của nhửng bà bầu...vừa uống trà thay vì cà phê...miệng thỉnh thoãng mĩm cười hạnh phúc...

Kiều Chinh đang lên mạng..truy tìm thời trang cho phụ nử trong lúc mang thai...cũng truy tìm y phục của em bé...miệng thỉnh thoãng cười vu vơ...

“-Thủ trưởng..đã xãy ra chuyện lớn rồi”...đi đầu là Thu Tâm ,Mai Thảo sau đó hầu hết tất cả các thuộc hạ đều có mặt...nét mặt người nào cũng khẩn trương...

-“Chuyện gì vậy ?” Kiểu Chinh cau mày....Nancy bổng có cám thấy có gì đó không may...

Thu tâm không nói không rằng...cầm lấy hộp điều khiển từ xa mở TV...đài THTHCT...

Quang cảnh ‘tai nạn’ trên cầu Cần Thơ ...nhưng lời tường thuật của người qua đường với phóng viên của đài truyền hình khiến hai mắt Nancy tối xầm lại...

“-Tôi đang chạy phía sau chiếc xe kia...” đưa tay chỉ chiếc xe của Đức...”tôi thấy có chiếc xe Mazda xông lên phía bên trái xe nầy rồi nghe có tiếng súng nổ”...sau đó tôi đụng vào xe cậu ta...tôi thấy cậu ta bước xuống..đầu chãy máu...tiếp đó có hai người cầm súng bắn về hướng cậu ta...không biết có trúng đạn không thì không biết nhưng tôi thấy cậu ta nhãy xuống sông rồi không thấy nửa...”

Mắt Kiều Chinh tái nhợt...nét tàn khốc hiện lên khoé mắt...

“-Không sao...hắn sẻ không có sao...Thu Tâm...gọi cho Cục An ninh...kêu họ tập họp...chúng ta sẻ đến đó trong vòng 10 phút..Phương Anh...lấy súng..tất cả theo tôi...Cho dù lật hết Cần thơ nầy cũng phải tìm ra hung thủ và tìm ra hắn...” Nancy nói như hét...hai mắt long lên...

“-Dạ Thủ trưởng”....Nhiều tiếng đáp lời đầy sát khí vang lên...

Cùng thời gian...

Đức lập công ty...Phó Loan,Yến ,Tuyết,Tâm ,Nhung...ai cũng nước mắt đoanh tròng...

Trường đãng....hội trường nhốn nháo...

UBND thành phố Cần Thơ..gà bay chó chạy...

Nhàn ...Thủy ..Thu đại nương bất tỉnh...

Còn lắm người nữa ...

Cơn thịnh nộ của Thiếu tướng Nancy...cũng là cơn động đất...

...

Đức không đi đâu xa...nó núp dưới gầm cầu...chỉ chừa đủ cái mủi để thở...không ngu gì bơi ra kêu cứu...hai thằng kia chắc chắn còn lẩn quẩn đâu đây...nó mà trồi đầu lên là tiêu đời...”Đụ má..hôm nay tao mà lụm lại được cái mạng là tụi bây sẻ được ‘trả lể’ gập mười lần...” Đức vừa sợ vừa mừng vỉ thoát chết...chữi thề...

Nó sợ xón đái...lần đầu tiên trong đời bị người ta chĩa súng ngay mình bóp cò...cũng may không trúng phát nào..nhưng cái đầu rỉ máu...hơi đau đau..nhưng không nguy hiểm đến tính mạng là được...Cái bóp trong túi quần thì còn nhưng cái di động rớt mẹ nó xuống sông rồi...vô kế khả thi...đành phải chờ...bụng đói..hồi sáng chưa ăn gì...đêm qua đụ nhiều...bụng đói cồn cào...

Khoãng hai tiếng đồng hồ sau...nó nghe có tiếng ca nô chạy vòng vòng...trên đó có mấy người CA...nó vẫn tiếp tục trốn...không thể tin được...hơn nửa hai thằng kia dể gì bỏ đi....mình vừa ló ra biết đâu bị ‘độp’ thì quá oan mạng rồi...

Nghỉ vậy nên nó kiên nhẩn chờ...đói ,lạnh không chết được...kiên nhẩn..kiên nhẩn...trời về chiều...gió càng lớn...một đám lục bình trôi qua...chính giửa có một bẹ chuối lững lờ ...Đức mừng rỡ bám lấy ...núp vào đám lục bình thả trôi theo giòng nước..ra khỏi chổ nầy rồi tính sau...nước đang ròng...đám lục bình trôi về hướng Cái côn...

...

Hai vợ chồng ông Tư nghèo rớt mồng tơi...bà Tư đi bán vé số còn ông đi làm mướn...ai kêu gì làm đó...nếu không có ai kêu làm thì ông lụm ve chai...cả hai vợ chồng già chui rúc trong căn nhà lá tồi tàn ven sông Hậu mà sống qua ngày...tuy vậy cả hai sống rất vui vẻ...từng tuổi nầy rồi...gần đất xa trời...không muốn gì hơn...muốn cũng không được...số trời đã định như vậy rồi...

Nhưng gần đây,hai vợ chồng già thật là không còn nước mắt để mà khóc...không biết kiếp trước làm tội ác gì..kiếp nầy sao lại khổ như vầy...hàng xóm nhìn tình cảnh nhà hai vợ chồng ông bà Tư cũng lấy làm ái ngại...

Số là hai vợ chồng có đứa con trai...cũng có vợ và có con...gần đây đứa con dâu bõ đi...thằng con trai thì bỏ mạng sau một tai nạn xe cộ...để lại cho hai vợ chồng già đứa cháu gái...

Hai vợ chồng già...sao cũng được..nhưng nhìn đứa cháu mồ côi...càng nhìn nước mắt càng rơi...Con bé lại hình như bị trầm cãm...nhút nhát...tối ngày chỉ ru rú trong nhà lá tồi tàn nầy...ngoài việc nấu cơm chờ ông bà nội về cùng ăn...không bước ra ngoài nửa bước...tương lai mờ mịt...

-Hân à..dọn cơm ra đi con..chắc bà nội cũng sắo dìa rồi...

-“Dạ ông nội” Gia Hân đem nồi cơm ra để lên bàn...đít nồi đầy lọ nghẹ,một dĩa rau luột và một chén nước mắm kho quẹt...ngày nào cũng như ngày nào...đây là thức ăn của hai vợ chồng và đứa cháu gái...Gia Hân bày ra 3 cái chén đá...ngay cả chén đá cũng không lành...mẻ miệng hết rồi...

-Vào đi..vào đi cậu...haha..nhà tui ở đây..khu xóm nầy ai cũng nghèo...nhà tui là nhà nghèo nhất...

Ông Tư đang vấn điếu thuốc rê..nghe tiếng vợ...ông quay lại sững sốt...bên cạnh bà vợ ông một thanh niên ướt như chuột lột...hai hàm răng đánh nha nghe lộp cộp..hắn đang lạnh run...Ông Tư vội vả đứng lên.

-“Mèn ơi...ai vậy bà?sao lại đến nông nổi nầy?vô đây..vô đây đi cậu...Hân à rót ly trà nóng đi con”...Ông Tư là người tốt bụng...thấy Đức ‘thê thãm’ liền nổi lòng trắc ẩn...

-“Gặp cậu ta trên đường dìa nhà...trời tối thui nên tui dẫn cậu ta về nhà...” Bà Tư cười hềnh hệch...đưa hàm răng sún chỉ còn lại hai ba cái....nét mặt vô cùng hiền hậu...

Ông Tư nghe vợ nói...đưa mắt nhìn người thanh niên đang run cầm cập vì lạnh...ngay lúc nầy Gia Hân bước đến trước mặt đưa ly trà nóng tới...

Đang lạnh run...được ly trà nóng...Đức vội vả chụp lấy...trà nóng suýt làm nó phỏng miệng nhưng ly trà làm nó tỉnh hồn...nhìn nồi cơm,dỉa rau,chén nước mắm kho quẹt nuốt nước bọt...Sự nhớ điều gì...nó móc bóp...cái bóp ướt mem...lôi ra một xấp tiền ướt mem để lên bàn...

-“Bác à...cháu đói quá...” rồi không khách sáo hối hả ăn lấy ăn để...đây là bửa ăn ngon nhất trong đời của Đức ca...

Ông bà Tư sửng sốt...số tiền trên bàn tuy đá ướt mem nhưng không dưới 10 triệu...

Gia Hân đứng kế bên ông bà nội..nhìn Đức ăn như hổ báo...cười ngây ngô...

***

Hết phần 2...
 

Bình luận mới